Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Thuỷ hải chiến Việt Nam (Kỳ 10)

PGS TS Cao Văn Liên | Chủ Nhật, 06/12/2020 09:33 GMT +7
Trân trọng giới thiệu tiếp với bạn đọc Truyện lịch sử "Thuỷ hải chiến Việt Nam" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Thanh Niên, Hà Nội ấn hành năm 2016.
 
Tranh minh hoạ: Thủy binh của chúa Nguyễn đã đánh bại pháo hạm Hà Lan. Nguồn: Internet
 
Kỳ 10
 
IV.THỦY QUÂN CHÚA NGUYỄN ĐÁNH TÀU HÀ LAN
 
1. Thăng Long một sớm mùa hè năm 1643, những cây cổ thụ không biết đã bao nhiêu năm cao to sù sù, vỏ xám trắng mốc meo  khoảng một người ôm nhưng không tỏ ra già nua, còn phủ tán lá rộng xuống hoàng thành, nơi cung điện của triều đình nhà Hậu Lê. Gọi là triều đình nhưng Vua Lê đã không còn quyền lực từ năm 1592  nên sân rồng và cung điện vắng lặng, không còn tấp nập xe ngựa như xưa. Lá vàng rụng đầy lối đi, cuốn theo chiều gió như buổi tàn tạ của vương triều.
 
Trái với hoàng thành vắng lặng cổ kính  thì phủ chúa Trịnh đối diện với Hoàng Thành nguy nga tráng lệ với những lầu son gác tía, là trung tâm quyền lực thực sự của đất nước nên ngựa xe suốt ngày nườm nườp của quan lại,kẻ sĩ cơ hội đến để cầu danh lợi. 
 
   Trong căn phòng tráng lệ trung tâm của phủ chúa, chúa Trịnh Tráng (1623-1652) khoác long bào màu tía, đai ngọc thắt lưng tía, mũ tía đang ngồi trước án thư màu gụ khảm ngọc trai. Trịnh Tráng nhấm nháp ly chè thơm phức. Chúa uống một ngụm chè, đặt chén xuống bàn và mông lung suy nghĩ.
 
   Việc đè nặng trong đầu chúa Trịnh Tráng là vấn đề hệ trọng, vấn đề chiến tranh tiêu diệt thế lực họ Nguyễn ở nam sông Gianh trở vào, gọi là Đàng Trong.
 
Mâu thuẫn giữa hai dòng họ Trịnh-Nguyễn  phát sinh từ thời ông nội Trịnh Tráng là chúa Trịnh Kiểm. Nhà Hậu Lê do Lê Thái Tổ sáng lập sau cuộc kháng chiến chống quân Minh  thắng lợi, giải phóng dân tộc vào năm 1427. Năm 1428 Lê Lợi lên ngôi xưng đế hiệu là Lê Thái Tổ. Nhà Hậu Lê với giai đoạn Lê Sơ cực kỳ hưng thịnh vàng son. Nhưng thế nước trong thiên hạ cứ thịnh lâu thì suy, suy lâu rồi thịnh. Năm 1527 tể tướng nhà Hậu Lê là Mặc Đăng Dung giết vua Lê Cung Hoàng, cướp ngôi nhà Lê, lập ra nhà Mạc. Một đại thần nhà Lê là Nguyễn Kim chạy vào miền Tây Thanh Hóa đưa vua Lê Trang Tông lên ngôi lập ra nhà Lê Trung Hưng, gây chiến tranh chống nhà Mạc. Sử gọi là chiến tranh Nam- Bắc triều. Từ Thanh Hóa tiến quân ra Ninh Bình, Nguyễn Kim bị gián điệp nhà Mạc giết chết. Hai con trai của Nguyễn Kim là Nguyễn Uông và Nguyễn Hoàng còn nhỏ nên quyền phò tá nhà Lê Trung Hưng lọt vào tay Trịnh Kiểm , con rể của Nguyễn Kim. Không bao lâu hai con trai của Nguyễn Kim trưởng thành đòi anh rể trả lại quyền lực. Trịnh Kiểm không trả mà còn lập mưu giết chết Nguyễn Uông và âm mưu sẽ giết nốt Nguyễn Hoàng. Nguyễn Hoàng cả sợ nhờ chị là Nguyễn Thị Ngọc Bảo –vợ Trịnh Kiểm nói với anh rể cho đi trấn thủ Thuận Hóa (Quảng Trị, Thừa Thiên Huế và Quảng Nam ngày nay). Nghĩ  đến đây, Trịnh Tráng giận ông nội sao không giết chết Nguyễn Hoàng, lại nghe lời bà nội thả hổ về rừng. Vào năm 1558, Nguyễn Hoàng khi đó mới 35 tuổi vào trấn thủ Thuận Hóa. Nguyễn Hoàng và những người kế tục sau này đã vượt mọi gian khổ, nếm mật nằm gai, khai hoang mở đất, dựng xây cơ nghiệp. Từ chúa Nguyễn Hoàng, đến đời Nguyễn Phúc Nguyên và nay là Nguyễn Phúc Lan gần như vạch đôi sơn hà, ngày càng đối địch gay gắt với nhà Trịnh. Trịnh Tráng đã hai lần cho đại quân vào chinh phạt họ Nguyễn, lần thứ nhất vào năm 1627, lần thứ hai vào năm 1633 nhưng cả hai lần đều thất bại. Trịnh Tráng không thể nuốt trôi hai lần thất bại nhục nhã ấy nên năm nay (1643) quyết kéo đại quân được thua với họ Nguyễn một lần. Trong cuộc chiến sắp tới này để chắc thắng, nghe lời các mưu sĩ, Trịnh Tráng quyết định nhờ đến lực lượng của Công ty Đông Ấn Hà Lan. Theo lời các quân sư thì Công ty Đông Ấn Hà lan có những hạm thuyền cỡ lớn, chạy bằng buồm và  bằng sức đẩy của chèo, có đặt những đại bác cỡ lớn, bắn tầm xa. Hạm thuyền của Công ty Đông Ấn Hà Lan vừa buôn bán vừa cướp bóc, là một nỗi sợ hãi với các quốc gia ở châu Á và các châu lục khác.
 
   Về phía chúa Trịnh ra điều kiện, nếu Công ty Đông Ấn giúp đánh bại được chúa Nguyễn thì được cai trị vùng Quảng Nam. Ngoài ra chúa Trịnh còn trả cho Công ty Đông Ấn vài  vạn lạng bạc, Toàn quyền Công ty Đông Ấn Hà Lan ở Batavia được quyền thu thuế ở xứ sở Đàng trong.
 
Với một món lợi lớn như vậy Công ty Đông Ấn  Hà Lan không thể từ chối và đã hình thành nên một liên minh chống chúa Nguyễn giữa Chúa Trịnh với Công ty Đông Ấn Hà Lan vào năm 1641.
 
    Còn hôm nay chúa Trịnh Tráng đang nóng lòng chờ hạm đội Công ty Đông Ấn Hà Lan đến để phối hợp với thủy quân chúa Trịnh cùng tấn công thủy quân chúa Nguyễn Đàng Trong. Chợt tên quan hầu cận bước vào, y vui mừng báo tin:
 
-Bẩm chúa, có tin vui ạ.
 
Trịnh Tráng đang ngồi vươn người ra phía trước hỏi:
 
-Tin vui gì vậy, nói nhanh?
 
-Bẩm chúa, hải quân Công ty Đông Ấn Hà Lan cho báo tin đã xuất phát từ Batavia đang tiến vào sông Gianh để phối hợp với thủy quân ta cùng tấn công thủy quân Nguyễn.
 
   Quá vui mừng và phấn kích, Trịnh Tráng vỗ bàn:
 
-Tốt lắm, phen này bọn Nguyễn Phúc Lan chết không có đất mà chôn.
 
Sáng mùa  hè, ánh nắng chan hòa khắp biển Đông Nam Á. Trời xanh cao. Vài áng mây trắng mang muôn hình kỳ quái trên không trung, gió mát rợi, biển xanh, sóng nhỏ nhấp nhô. Trên vùng biển  Inđônêxia hạm tàu hùng mạnh của Công ty Đông Ấn Hà Lan đang chuẩn bị xuất phát. Thuyền trưởng kiêm hạm trưởng Pieter Baek đang đứng trên đài chỉ huy chiến hạm lớn nhất mang tên Wijdeness. Ông ta khoan khoái hít sâu vào lồng ngực làn gió biển lồng lộng mát rượi, sức lực của Pieter Baek như tràn trề bởi ông cảm thấy hạm đội của ông quả nhiên là hùng mạnh, xứng đáng với vương quốc Hà Lan lúc này đang là cường quốc bá chủ mặt biển. Chiến hạm Wijdeness của ông, mũi trước và boong sau mỗi boong đặt 4 đại bác. Ngoài ra còn nhiều súng bộ binh và các loại hỏa pháo khác. Bên phải và bên trái của Wijdeness còn hai chiến hạm nữa cũng tầm cỡ to lớn và trang bị không kém. Ngoài ra, còn có 7 chiến hạm nhỏ vừa tác chiến vừa làm nhiệm vụ bảo vệ ba chiến hạm lớn. Hạm thuyền là lực lượng hải quân mạnh nhất  của Công ty Đông Ấn Hà Lan vừa buôn bán vừa cướp bóc vừa xâm lược thuộc địa. Nhờ hạm đội hùng mạnh này mà Hà Lan đang giành chiến thắng trong cuộc cạnh tranh xâm lược các vương quốc trong quần đảo Inđônêxia.
 
 Lần này Pieter Baek lĩnh trách nhiệm đưa hạm tàu vào sông Gianh phối hợp với thủy quân Trịnh tiêu diệt chúa Nguyễn. Chiến thắng trong cuộc chiến này sẽ đưa lại nhiều quyền lợi  cho Hà Lan trong việc mở rộng thuộc địa trên bán đảo Đông Dương và Đông Nam Á giàu có.
 
 Đã đến giờ xuất phát, Pieter Baek lên đài chỉ huy ra lệnh cho các chiến hạm giương buồm. Buồm của các chiến hạm lớn nhỏ đồng loạt giương lên, các chiến hạm biến thành những con quái vật khổng lồ có cánh mà thân nó là những con tàu cao to, còn cánh của nó là những cánh buồm căng gió lồng lộng trên cao. Bánh lái bẻ mũi những con tàu quay về hướng tây và lướt sóng. Đi đầu là ba chiến hạm lớn. Theo sau là 7 chiến hạm nhỏ nối hàng dài hùng dũng tiến về  bờ biển Đại Việt. Biển Đông một lần nữa lại nổi sóng bởi những thế lực xâm lược nước ngoài.
 
Gần tối, hạm tàu của Pieter Baek đã vào gần bờ biển. Pieter Baek cho là đã tới biển có sông Gianh nhưng ông ta lấy làm lạ không thấy một bóng dáng tàu thuyền của thủy quân Trịnh như đã hẹn ước. Pieter Baek biết là hạm tàu của ông đã đi lạc nhưng không biết nơi lạc là sông nào vì trời đã tối. Mặt biển và mặt sông bao trùm bởi bóng đêm đen kịt. Ông ta liền ra lệnh cho hạm tàu hạ buồm thả neo rồi sáng mai sẽ xác định vị trí sông Gianh, sẽ đưa hạm tàu vào cũng chưa muộn. Hạm đội Hà Lan bị bao vây bởi bóng đêm trên một vùng biển xa lạ nhiều huyền bí. Gió thổi mạnh, sóng đen ngòm,một cơn giông tố chợt nổi lên báo hiệu điều không lành cho số phận của đoàn chiến hạm viễn chinh.
 
Hoàng hôn đang lan tỏa khắp kinh thành Phú Xuân. Mặt trời trước khi tắt nắng hắt lên vầng sáng cuối cùng phía trời tây vàng rực. Phố xá mờ dần dưới những  tán cây đang đu đưa theo gió. Sông Hương mịt mờ sương khói. Những mái chèo đưa những con thuyền lướt vội trên dòng sông. Núi Ngự Bình màu xám nhô mình chơ vơ trên nền trời đen thẫm. Phủ chúa Nguyễn đèn đóm sáng trưng càng thêm tráng lệ soi mình xuống sông Hương lung linh huyền ảo.
 
 Chúa Nguyễn Phúc Lan đã kết thúc buổi chầu đang định về tư dinh thì viên quan hầu cận hớt hải chạy vào báo:
 
-Dạ bẩm chúa xẩy ra việc lớn rồi.
 
  Chúa Nguyễn Phúc Lan ngạc nhiên:
 
-Việc lớn gì mà nhà ngươi hốt hoảng vậy?
 
-Dạ bẩm chiến hạm Hà Lan đã vào bỏ neo ở cảng Eo Thuận An (Phú Vang) rồi ạ. Có lẽ sáng mai chúng sẽ tấn công ta.
 
Chúa Nguyễn Phúc Lan nổi giận dằn giọng:
 
-Khen thay Trịnh Tráng đã hai lần thất bại, nay lại dựa vào bọn mắt xanh mũi lõ quyết tâm tiêu diệt họ Nguyễn ta. Cho gọi Thế tử đến đây!
 
-dạ.
 
Không lâu sau, một thanh niên khoảng 23 tuổi, cao lớn khôi ngô tuấn tú bước vào. Đó là Thế tử Nguyễn Phúc Tần (1648-1687), con trai thứ hai của Nguyễn Phúc Lan. Thế tử cúi mình trước chúa:
 
-Dạ, trình phụ thân cho gọi.
 
-Miễn lễ. Ta vừa nhận được tin Hạm đội Công ty Đông Ấn Hà Lan gồm ba thuyền chiến lớn và 7 thuyền chiến con hộ tống đã đã vào cảng Eo Thuận An, không xa kinh thành Phú Xuân của ta. Con có cao kiến gì đối phó không?
 
Thế tử chắp tay thưa:
 
-Bẩm phụ thân, theo con phải đánh ngay, nếu để các chiến hạm này phối hợp được với thủy quân Trịnh thì sẽ rất khó khăn cho ta, cũng sẽ chưa lường  hết được hậu quả. 
 
    Chúa Nguyễn Phúc Lan khen:
 
-Con nói chí phải, mà theo ta phải đánh ngay đêm nay khi chúng còn chưa đến được sông Gianh với quân Trịnh. Ta sẽ điều động 50 pháo thuyền nhỏ lợi dụng đêm tối bất ngờ tấn công. 30 chiến thuyền của ta sẽ tấn công ba chiến hạm lớn. 20 chiến thuyền nhỏ do con chỉ huy sẽ tấn công 7 chiến hạm nhỏ khiến chúng bị phân tán hỏa lực không cứu ứng bảo vệ được nhau.
 
-Thế tử bái phục:
 
-Thật là một chiến thuật hoàn hảo.
 
 Bình minh của một ngày mới trên cửa biển Thuận An bắt đâu. Những ánh sáng đỏ lừ hiện lên chân trời phía đông báo hiệu xa giá của vị chúa tể thái dương đang hiện lên. Nhưng trời còn chưa sáng hẳn. Màn đen pha sáng của thời khắc giao thời thời gian làm mặt biển, đất trời và không gian mờ ảo. Gió ban mai thổi vi vu mát rượi. Nước triều buổi sáng rút ra làm cho những chiến hạm Hà Lan  rời xa bờ cảng Eo đến hai dặm.
 
Pieter Baek thường dậy sớm. Ông ta  lên boong chiến hạm đi bài thể dục buổi sáng như thường lệ. Thốt nhiên ông ta cảm thấy sóng dưới các con tàu xô dồn dập mạnh mẽ. Rồi ông nhìn thấy 50 chiến hạm đen đặc đang lao như bay vào khu vực của chiến hạm Hà Lan. Pieter Baek kêu lên:
 
-Thôi chết rồi,  thủy quân Nguyễn đang tấn công!
 
 Pieter Baek không kịp mặc quân phục, vội lên đài chỉ huy ra lệnh cho các chiến hạm Hà Lan nhổ neo căng buồm vào vị trí chiến đấu .
 Trong khi thủy quân Hà Lan hốt hoảng trong tư thế không sẵn sàng chiến đấu thì đại bác từ các chiến thuyền quân Nguyễn bắn như mưa vào các chiến thuyền Hà Lan. 5 chiếc thuyền con của Hà Lan trúng đạn bốc cháy và chìm ngay, khói bốc mù mịt, chớp lửa sáng lòe. Chiến hạm Hà Lan bắt đầu bắn trả nhưng chiến hạm quân Nguyễn đã đến quá gần thành ra đạn pháo quân Hà Lan chỉ nổ phía sau lưng chiến thuyền quân Nguyễn. 
 
Pháo của Hà Lan mất tác dụng. 30 chiến thuyền quân Nguyễn vây chặt ba chiến hạm lớn của Hà Lan, còn 20 chiến hạm của quân Nguyễn vây chặt 4 chiến thuyền con. Thủy binh Nguyễn đông như kiến cỏ nhảy lên chiến thuyền Hà Lan hò la chém giết. Thủy quân Hà Lan kẻ rơi đầu, kẻ bị đâm lòi ruột, kẻ bị chặt đôi người, máu chảy đầy mặt boong, xác rời đầy biển. Chiến hạm chỉ huy của Pieter Baek bị chặt bánh lái, quay tròn tại chỗ, các cột buồm bị chặt đổ ngổn ngang, mặt boong đầy xác chết và máu. Trong tình thế bất ngờ, u mê và hoảng loạn Pieter Baek tìm đến cái chết mà bọn cướp biển thường dùng khi đến bước đường cùng. Ông ta cầm lửa châm vào kho thuốc súng trên tàu. Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên rung động mặt biển cửa Eo, một núi lửa bốc cao, cả con tàu tan xác đỏ rực bay lên rồi rơi lả tả chìm xuống sóng biển đen ngòm. 200 lính Hà Lan  và cả lính Nguyễn  chết và thi hài biến thành những mảnh nhỏ vùi xuống biển Đông. 4 chiến hạm con của Hà Lan cũng đã  bị tiêu diệt. Hai chiến hạm lớn bỏ chạy, được một hải lý thì một trong hai chiếc đâm vào đá ngầm tan xác. Một chiếc kinh hồn bạt vía chạy ra biển Đông thoát chết.
 
Trời sáng rõ, nắng chan hòa trên biển. Cảng biển cửa Eo còn khói lửa nghi ngút, vương vãi mảnh những con tàu, xác lính Hà Lan. Hạm đội Hà Lan khét tiếng một thời bị xóa sổ tại cửa Eo, hai chiến hạm lớn, 7 chiến hạm nhỏ, 800 thủy thủ vùi mình dưới nước trong cuộc chiến.
 
-Chúng ta đã chiến thắng! ! !
 
-Chúng ta đã chiến thắng ! ! !
 
    Thủy quân Nguyễn trên các chiến thuyền nhảy múa  reo hò vang động. Tiếng reo hò như một điệp khúc của biển vang xa sâu thẳm trong thời gian và trong không gian.
 
   Giữa quang cảnh các chiến hạm tưng bừng, binh sĩ nhìn thấy một lá cờ soái đỏ tươi trên chiến hạm của chúa Nguyễn Phúc Lan và Thế tử Nguyễn Phúc Tần. Mặt Chúa và Thế tử đen xạm vì khói súng, áo chiến bào nhuộm đỏ máu quân Hà Lan trong cuộc chiến dữ dội. Quân sĩ cảm phục tung hô như sấm:
 
-Thiên tuế! Thiên tuế!
 
   Trên boong chiến thuyền, chúa Nguyễn Phúc Lan và Thế tử Nguyễn Phúc Tần tươi cười vẫy quân sĩ. Chúa ra lệnh:     - Cử ca khúc khải hoàn và phong thưởng cho tướng sĩ trong trận thủy chiến cửa Eo.
 
   Khúc khải hoàn vang lên. Đoàn chiến thuyền oai phong hùng dũng lướt sóng trở về kinh thành Phú Xuân.
 
Sau trận thủy chiến cảng cửa Eo năm 1643, các chiến hạm Hà Lan sau đó đều tránh xa hạm thuyền quân Nguyễn, không bao giờ dám chạm trán nữa. Và cuộc tấn công sau đó của quân Trịnh vào Đàng Trong cũng hoàn toàn thất bại.
 
(Còn nữa)
 
  CVL
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}