Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Tiếng nấc

Đoàn Huy Cảnh | Thứ Năm, 05/05/2016 16:33 GMT +7

Tôi đã nghe tiếng nấc miền Trung
Xác cá chết rải trắng miền nắng lửa
Xao xác bóng một thời cơm đứt bữa
những gia đình ngư dân, diêm dân...

Dải đất ngày nào nâng bước những đoàn quân
"xe chưa qua thì nhà chẳng tiếc"
Một vùng đất non xanh và biến biếc...
Giờ cái đói lăm le trước cửa mỗi nhà!?

Nghẹn lòng câu ví dặm quê Cha
Những con thuyền nằm chỏng chơ ngắm sóng
Đâu những tiếng hò ra khơi vào lộng ?
Đâu khúc tình ca biển bạc, đồng xanh ?

Cát trắng trải dài và biển vẫn bên anh
Nhưng biển có còn là biển bạc ?
Khi heo hắt những xóm chài xơ xác ?
Khi cá bỏ biển rồi, thuyền nứt đáy...bơ vơ...?

Buốt lòng tôi những gương mặt thẫn thờ 
người ngư phủ trước ngổn ngang xác cá 
Mà sao biển vẫn xanh vô tư quá?
Có nghe từ bãi bờ tiếng nấc nghẹn trong tim?

5/5/2016

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}