Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Trốn mọi lo âu

Nguyễn Quang Thiều | Thứ Bảy, 17/06/2017 22:18 GMT +7

Quê tôi chỉ cách trung tâm Hà Nội 40km, vì thế thi thoảng tôi lại về quê. Mọi phiền muộn khi về quê hầu như được xoa dịu. Nhà thơ Lương Tử Đức viết : " Nước đồng rửa mặt tha hương/ Ta về quê chữa vết thương giang hồ".

Nhưng mỗi lần rời làng trở lại thành phố cho dù một hai tuần tới lại về nhưng lòng tôi lúc nào cũng thấy lòng trống vắng và hoang vu lạ thường. Và nhận ra rằng: chỉ khi mình ở trong ngôi nhà của ông bà, cha mẹ, ở trong cây lá, ở trong cánh đồng, đầm nước, dòng sông của chốn làng quê mình thì mình mới thấy an toàn.

Và bài thơ CÁNH ĐỒNG là một trong những bài thơ tôi viết trên tinh thần ấy.

CÁNH ĐỒNG

Có một ngày không gieo, gặt
Tôi trốn những lo âu về lại cánh đồng

Đất nâu thẫm hắt lên rười rượi
Mưa luênh loang, ngây ngất đáy chiều

Nghe vọng lại mùa châu chấu đói
Xòe cánh bay qua vòm họng người nghèo

Ký ức chạy dọc con đường lạc mẹ
Có lưng tròng đâu đó đẫm nhìn tôi

Cỏ đuôi chó em tết con chó nhỏ
Ta xa nhau chó héo đuôi rồi

Tôi trở lại nhặt lên vành nón gãy
Những chân trời gập khúc xuống mùa đông

Người nông dân già chiều nay rút rơm khô thổi lửa
Xa tít một lưỡi cày mơ tên gọi vì sao.

1993

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}