Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Trưa vàng

Vũ Gia Hà | Chủ Nhật, 06/10/2019 20:13 GMT +7

Tôi viết bài thơ “Trưa vàng” để ghi lại những hình ảnh đẹp nhất ở thôn quê Việt Nam. Những hình ảnh đang có nguy cơ biến mất ở nhiều vùng quê vì công nghiệp hóa. Tôi đã sử dụng một số từ láy để đánh động cái hồn quê yêu dấu và mong manh kia.

Ảnh được chụp lại.

 

Trưa vàng

   (Tặng Huyền)

 

                     Vũ Gia Hà

 

Bình minh vàng vượm ánh trên lá

Mặt trời chói đỏ lẫn trong ra

Dòng sông biêng biếc pha lấp lánh

In cả khối đời đáy sông xanh

Trên cành cao hót mấy chú chim

Trong bụi cú ngủ mắt lim dim

Đàn cò phếu trắng bay lả lượn

Chiếc mây vơ vẩn thèm trăng non

Cây me rũ rượi cành im ắng

Giọng chim hời hợi tốc băng băng

Giọt sương lỏng lảnh rơi lắt léo

Ôm cả khoảng trời nghiêng vắt veo

Bên bờ trúc thổi reo rí rắt

Vươn mình trong nắng còn lắt leo

Nhà ai hun khói nghi ngút toả

Phảng phất trăm mùi thứ vị hoa

Thời gian điểm trống đã gần trưa

Nhấm nháp bàn tay vẩn bụi mờ

Cụ già quăn quắt chòm râu lẳng

Thằng bé im lìm ngủ mơ man

Ông bố thở phào cười nhẹ nhõm

Bà mẹ vui đùa mấy thằng con

Cảnh đời thanh bình yên ả lặng

Chỉ còn tiếng ngáy động thanh vang.

 

                         Vũ Gia Hà

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}