Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Phóng sự:

 

Tuyên Quang: Ký ức Điện Biên từ những cựu chiến binh

Thu Huyền - Phạm Yến | Thứ Sáu, 06/05/2016 10:01 GMT +7

Đã 62 năm trôi qua kể từ ngày chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi vang dội, "chấn động" địa cầu , nhưng trong ký ức của những người lính cụ Hồ đang sinh sống tại tỉnh miền núi Tuyên Quang, "56 ngày đêm khoét núi ngủ hầm", "mưa dầm cơm vắt, máu trộn bùn non" ngày ấy chưa bao giờ phai mờ.

Bộ đội ta vượt qua cầu Mường Thanh, tấn công vào khu trung tâm Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. (Ảnh: Triệu Đại/TTXVN)

Chúng tôi về tổ 7 phường Tân Hà thành phố Tuyên Quang, tỉnh Tuyên Quang để gặp gỡ cựu chiến binh Trần Văn Hảo, sinh năm 1930,  từng tham gia 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước. Đặc biệt, ông là một trong những pháo thủ của chiến dịch Điện Biên Phủ, thuộc  đơn vị pháo cao xạ đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Năm nay đã 87 tuổi, tai đã nặng, mắt đã mờ, sức khỏe đã yếu, nhưng khi được hỏi về cuộc đời chiến đấu, về chiến thắng cách đây 62 năm, người chiến sĩ Trần Văn Hảo vẫn còn nguyên khí thế.

Năm 20 tuổi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông Hảo lên đường nhập ngũ. Năm 1953, ông Hảo là một trong những chiến sĩ quân đội Việt Nam được cử đi học pháo cao xạ tại Trung Quốc. Đầu năm 1954, ông trở về và tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhiệm vụ của ông lúc bấy giờ là pháo thủ trực tiếp chiến đấu ở vùng lòng chảo Điện Biên.

Cựu chiến binh pháo cao xạ Trần Văn Hảo ( tổ 7, phường Tân Hà, thành phố Tuyên Quang) chia sẻ với PV những kỷ vật và huân, huy chương trong chiến dịch Điện Biên Phủ.  

Thời chiến, khó khăn thiếu thốn trăm bề, nhưng trong ký ức của người lính già, những lần kéo pháo là những ký ức khó quên nhất. Ông chia sẻ : “Toàn bộ pháo được kéo bằng sợi tời được dệt từ dây rừng, chúng tôi dùng tay trần, bằng sức người để kéo. Sau 10 ngày kéo pháo qua núi cao vực thẳm đầy gian khổ, khi vừa đến nơi đặt trận địa, chúng tôi lại được lệnh cấp tốc kéo pháo ra. Quân lệnh như sơn, không ai trái một lời. Kéo pháo vào đã gian nan nhưng kéo pháo ra còn ác liệt hơn, không may chúng tôi bị địch phát hiện, chúng liên tiếp bắn đạn pháo về phía chúng tôi khiến nhiều dây tời kéo pháo bị đứt, một quả pháo đứt dây lao xuống, đồng chí Tô Vĩnh Diện thuộc Đại đội 827 Tiểu đoàn Pháo cao xạ 394 đã anh dũng hi sinh khi lấy thân mình chèn lại cứu khẩu pháo. Vì sự anh dũng hy sinh ấy và sự quyết tâm của tất cả anh em trong Trung đoàn nên đến ngày mở đầu chiến dịch Điện Biên Phủ, 88 khẩu pháo vẫn được bảo toàn”.

Ông Hảo cũng cho biết, sau 56 ngày đêm chiến đấu, Trung đoàn pháo cao xạ 367 đã bắn rơi 52 trong tổng số 62 máy bay địch bị bắn rơi trong chiến dịch Điện Biên Phủ, bắn bị thương trên 100 chiếc khác.

Cựu chiến sĩ địch vận Đàm Ngọc Sính kể về giây phút bắt sống tướng Đờ Cát.

Tiếp dòng ký ức về trận chiến của những người lính Điện Biên năm xưa có một người vô cùng đặc biệt, ông là chiến sĩ địch vận và là một trong những chiến sĩ trực tiếp vào hầm bắt sống tướng Đờ Cát ngày 7 tháng 5 năm 1954. Ông là cựu chiến binh Đàm Sính.

Ông Đàm Sính ở tổ 22, phường Tân Quang, thành phố Tuyên Quang, tỉnh Tuyên Quang. Người lính với biệt danh “Nhỏ” năm nào giờ đây đã 81 tuổi. Khi nhắc về những  ký ức hào hùng của một thời hoa lửa ông không khỏi xúc động.  

Ông Sính nhớ lại, năm 1954, vì biết tiếng Pháp nên ông được Cục Địch vận cử tham gia bắt sống và áp giải tướng Đờ Cát từ Yên Bái về Tuyên Quang. Thời khắc vào hầm bắt tướng Đờ Cát là thời khắc ông không bao giờ quên, lúc ấy vào khoảng cuối giờ chiều (ngày 7/5/1954), không khí trong hầm vô cùng căng thẳng, tất cả quân lính đã giơ tay đầu hàng, riêng Đờ Cát thì vẫn ngồi im. Ông Sính chuyển khẩu lệnh “tất cả đứng lên” bằng tiếng Pháp, tướng Đờ Cát và những binh lính trong hầm lập tức tuân lệnh đứng lên lần lượt ra khỏi hầm, dưới dự áp giải của ông cùng đồng đội.

Khi tướng Đờ Cát bị áp giải qua thị trấn Vĩnh Lộc, huyện Chiêm Hóa, lúc đó người dân thị trấn Vĩnh Lộc đổ ra xem rất đông. Tướng Đờ Cát được giam giữ riêng tại xã Thổ Bình, huyện Lâm Bình, tỉnh Tuyên Quang, sau đó  trao trả cho Pháp ở cầu Việt Trì, tỉnh Phú Thọ. Ông Sính chia sẻ tham gia chiến dịch Điên Biên Phủ, trực tiếp bắt sống tướng Đờ cát là may mắn, vinh dự và là niềm tự hào của bản thân ông.

Điều làm chúng tôi cứ nghĩ mãi về người lính già, đó là khi nhắc đến những trận đánh oanh liệt, hay những giây phút lịch sử, giọng ông sang sảng khí thế, nhưng ánh mắt đầy vết chân chim đã đỏ hoe và nhòe đi từ bao giờ.

Chiến dịch thắng lợi không chỉ nhờ sự hi sinh anh dũng của các chiến sĩ trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn nhờ sức mạnh đoàn kết quân dân, từ chi viện của hậu phương. Cũng như nhiều người lính Điện Biên năm xưa thời gian tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ cũng là ký ức không thể nào quên của ông Nguyễn Văn Mạo, 89 tuổi, cựu dân công hỏa tuyến. Ông đang sinh sống tại tổ 11, phường Tân Hà, thành phố Tuyên Quang, tỉnh Tuyên Quang.

Cựu dân công hỏa tuyến Nguyễn Văn Mạo chia sẻ về những khó khăn, gian khổ khi tham gia phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ

Ông Mạo kể lại, để vận chuyển được lương thực lên Điện Biên, những dân công hỏa tuyến đã phải vận chuyển gạo trên những chiếc xe đạp thồ, vượt qua những đường mòn, đèo, dốc, chủ yếu là đi vào ban đêm để tránh bị địch phát hiện. Mỗi người một xe chở trung bình là 250kg gạo, vì lúc ấy lượng thực rất thiếu thốn nên ai cũng quý gạo như con, bằng mọi giá không để cho gạo bị mốc, hỏng. Bên cạnh đó, để giữ bí mật cho chiến dịch những dân công hỏa tuyến như ông phải thực hiện nghiêm yêu cầu 3 không: “không biết, không nói, không thấy”…

Mỗi người một đơn vị với từng nhiệm vụ khác nhau nhưng tinh thần yêu nước, sẵn sàng “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, họ đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ. Trở về với cuộc sống thời bình, những người lính Điện Biên vẫn tiếp tục phát huy truyền thống anh bộ đội cụ Hồ để xây dựng quê hương, tích cực tham gia các hoạt động xã hội, chính quyền tại địa phương, giáo dục con, cháu trở thành người có ích …

Chia tay những người lính trong chiến dịch Điên Biên Phủ năm xưa đang sinh sống tại quê hương cách mạng Tuyên Quang, chúng tôi không khỏi xúc động, càng thêm trân trọng những cống hiến của các cưu chiến binh. Lời kể về đêm ngày 7 tháng 5 cách đây 62 năm có lẽ sẽ đọng mãi trong tâm trí chúng tôi. Ấy là khi cả Tây Bắc là một rừng lửa rực rỡ, lửa từ những viên đạn cuối cùng báo tin thắng trận, lửa từ những những tiếng hò reo vui mừng của quân ta và lửa từ trong trái tim những đồng đội đã ngã xuống. Đó là những hình ảnh về một chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” mà khi nhắc đến, bất cứ người Việt Nam nào cũng đều tự hào, bất cứ quốc gia nào cũng phải nể phục.

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}