Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Giáo dục:

 

Tuyên Quang: Vượt khó vì sự nghiệp “trồng người”

Phạm Yến | Thứ Năm, 17/11/2016 21:21 GMT +7

Vượt qua hàng chục km đường đất dốc núi, quanh co để đến trường dạy học hay mua thêm đồ dùng học tập, xin quần áo, giày dép, cặp sách… cho các em học sinh đã trở thành việc quen thuộc với các thầy cô giáo ở Trường tiểu học Đạo Viện, xã Đạo Viện, huyện Yên Sơn, tỉnh Tuyên Quang. Một trong những nơi công tác dạy và học còn nhiều khó khăn của tỉnh miền núi Tuyên Quang. Nhưng với sự tâm huyết, nỗ lực của các thầy, cô giáo trong trường, việc học của trẻ em nơi đây vẫn luôn được đảm bảo, con đường đến trường của các em được vơi bớt khó khăn.

Cô giáo Đinh Thị Luyến, có trên 20 năm gắn bó với Điểm trường Đoàn Kết, xã Đạo Viện để dạy học cho các em học sinh

Sau gần 1 giờ đồng hồ vượt qua con đường dốc núi, chúng tôi đến điểm trường Ngòi Nghìn, thôn Ngòi Nghìn, xã Đạo Viện, một trong những điểm trường khó khăn nhất của Trường tiểu học Đạo Viện. Đây là điểm trường 100% các em học sinh là con em đồng bào dân tộc Mông và 100% đều thuộc hộ nghèo.

Thầy giáo Hoàng Văn Chính – giáo viên dạy tại điểm trường cho biết: Điểm trường có 2 lớp, lớp 1, 2 học ghép và một lớp 3 với tổng số 31 học sinh. Vì các em học sinh đều là người dân tộc thiểu số ít khi tiếp xúc với người ở ngoài thôn nên tiếng Việt rất hạn chế. Do đó, việc làm đầu tiên của các thầy cô giáo dạy tại đây là phải dạy các em học sinh nói tiếng Việt, sau đó mới dạy đến chữ.

Thầy Chính là giáo viên người dân tộc Mông đầu tiên ở huyện Yên Sơn, thầy cũng là người con của Ngòi Nghìn nên thầy hiểu rất rõ những khó khăn, vất vả cũng như phong tục tập quán… của người dân trong thôn. Với ước mơ mang “con chữ” về dạy cho trẻ em trong thôn, thầy Chính đã nỗ lực học tập thi đỗ vào khoa Giáo dục tiểu học Trường Cao đẳng sư phạm Tuyên Quang, nay là Trường Đại học Tân Trào. Sau khi tốt nghiệp, thầy xin về dạy ở Ngòi Nghìn. Tận dụng “lợi thế” của mình là biết tiếng Mông, trong quá trình dạy, bài nào nói tiếng Việt mà các em không hiểu thầy sẽ giải thích bằng tiếng dân tộc Mông, sau đó nói lại bằng tiếng Việt. Bên cạnh đó, để các em học sinh yếu theo kịp được chương trình học, ngoài dạy thêm theo quy định 2 buổi/tuần, thầy còn dành thêm 2 buổi chiều/tuần để dạy thêm cho các em.

Thầy Hoàng Văn Chính, là giáo viên người Mông đầu tiên và trẻ tuổi nhất ở Trường Tiểu học Đạo Viện, luôn nỗ lực vì các em học sinh

Ngoài thầy Chính, điểm trường Ngòi Nghìn còn có thầy Trần Hải Nam. Thầy Nam đã dạy lớp 3 ở điểm trường Ngòi Nghìn 5 năm, ngày nào thầy cũng đi gần 30 km từ nhà đến điểm trường dạy cho các em. Thầy Nam chia sẻ: Đường ở đây đi lại rất khó khăn, nếu không dạy lớp 3 ở Ngòi Nghìn thì các em học sinh ở đây sẽ phải đi bộ rất xa để đến học ở điểm trường khác. Vì vậy, mặc dù phải đi xa nhưng tôi không ngại khó, ngại khổ, tôi chỉ mong việc học của các em bớt khó khăn; cơ sở vật chất đươc hoàn thiện hơn để các em được học tập tốt hơn…

Ông Giàng Seo Nhà, trưởng thôn Ngòi Nghìn cho biết: Đường vào thôn rất khó đi nhưng các thầy cô giáo vượt qua khó khăn đó về đây dạy cho các em biết cái chữ, mua thêm đồ dùng học tập cho các em nữa. Người dân trong thôn cảm ơn các thầy cô giáo nhiều lắm…

Chia tay với thầy và trò ở điểm trường Ngòi Nghìn, chúng tôi tìm đến điểm trường Đoàn Kết, trường Tiểu học Đạo Viện, ở thôn Làng Phào. Nơi có những giáo viên đã nhiều năm gắn bó với các em học sinh ở điểm trường vùng sâu, vùng xa này. Điểm trường có 5 giáo viên, trong đó có 2 giáo viên đã gắn bó ở đây trên 20 năm.

 Thầy Trần Hải Nam hướng dẫn học sinh làm bài tập 

Là giáo viên có thời gian dạy lâu nhất tại điểm trường Đoàn Kết, Cô Đinh Thị Luyến cho biết: Năm nay, tôi đã dạy ở điểm trường Đoàn Kết được 25 năm. Chính tình thương yêu đối với các em học sinh, mong muốn được dạy cho các em những bài học đầu tiên khi bước vào đời là động lực giúp tôi vượt qua khó khăn để “bám lớp, bám trường”. Mặc dù, từ nhà tôi vào điểm trường chỉ có 6km nhưng đường đi lại rất vất vả. Những năm trước đây, ngày nào tôi cũng đi bộ từ 5h30 sáng, vượt qua 11 đoạn suối để đến trường dạy cho các em học sinh. Vài năm trở lại đây, qua suối đã có cây cầu nhỏ nên giáo viên chúng tôi đã có thể đi xe máy đến điểm trường.

Cô Luyến chia sẻ thêm: Học sinh học tại điểm trường 100% là con em đồng bào dân tộc thiểu số, trong đó chủ yếu là dân tộc Mông. 25 năm gắn bó với các em học sinh tại đây là 25 năm khó khăn, vất vả nhưng với tôi cũng đầy niềm vui và kỷ niệm. Kỷ niệm về những ngày nhịn cơm trưa để đến nhà học sinh vận động phụ huynh cho các em đi học; hay mỗi lần đi đâu thấy có quần áo, dày dép, cặp sách của ai không dùng đến tôi cũng như các cô giáo tại điểm trường lại xin về cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn ở lớp…

Hiện nay, chuyện học sinh phải nghỉ học ở điểm trường đã không còn nhưng vì gia đình nghèo nên nhiều em phải đi học trong cảnh thiếu thốn đủ thứ, từ những thứ nhỏ như: bút, thước kẻ, compa… cho đến những thứ lớn hơn như áo ấm. Vì vậy, với các cô giáo ở điểm trường, niềm vui không chỉ đến từ việc có thể dạy chữ cho các em mà niềm vui còn đến từ việc các em được đi học đầy đủ, không em nào phải đi chân đất đến lớp, không em nào phải chịu lạnh vì không có áo mặc khi mùa đông về…

Năm nay đã bước sang tuổi 50, cô Luyến được Ban giám hiệu trường Tiểu học Đạo Viện xét về dạy tại điểm trường trung tâm cho cô đỡ vất vả vì tuổi đã cao, nhưng cô vẫn “xung phong” đi dạy ở điểm trường cũ. Bởi, cô luôn mong muốn mang kinh nghiệm dạy học của mình để hướng dẫn, chia sẻ cho các thầy cô tại điểm trường, cũng như giảng dạy, giúp đỡ các em học sinh khó khăn nhiều hơn nữa..

Cô Nguyễn Thị Tuyết, Phó Hiệu trưởng Trường Tiểu học Đạo Viện cho biết: Trường Tiểu học Đạo Viện hiện có 4 điểm trường, 19 cán bộ giáo viên và 229 học sinh, trong đó gần 80% là học sinh dân tộc thiểu số có hoàn cảnh khó khăn. Các điểm trường nằm cách xa trung tâm xã, đường đi lại khó khăn; học sinh nghèo, nhận thức hạn chế, đa số là con em đồng bào dân tộc nói tiếng Việt kém…là những khó khăn mà giáo viên trong trường gặp phải khi đi dạy. Để khắc phục khó khăn, cũng như đảm bảo công tác dạy và học cho giáo viên và các em học sinh, trong những năm qua, Trường thường xuyên tổ chức các buổi sinh hoạt chuyên đề để tìm ra phương pháp dạy học tốt nhất cho các em học sinh; tăng cường dạy tiếng Việt cho học sinh dân tộc thiểu số, trước khi bắt đầu năm học mới. Ngoài ra, Trường còn tổ chức dạy thêm miễn phí 2 buổi chiều/tuần cho các em học sinh chưa hoàn thiện kiến thức, kỹ năng để các em theo kịp chương trình học. Bên cạnh đó, Trường cũng thực hiện phân công công tác phù hợp với hoàn cảnh gia đình, năng lực để các thầy cô giáo yên tâm công tác hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao…

Cô Tuyết cũng cho biết thêm: Thời gian tới, Trường sẽ tiếp tục tổ chức các buổi sinh hoạt chuyên đề để nâng cao chất lượng giảng dạy; duy trì việc dạy thêm “miễn phí” cho các em học sinh; kiểm tra học lực thực của học sinh để có những điều chỉnh phù hợp trong công tác dạy và học… Mặc dù, hiện nay cơ sở hạ tầng tại các điểm trường đã được xây dựng kiên cố, nhưng cơ sở vật chất như bàn ghế… vẫn chưa được hoàn thiện. Do đó, trong thời gian tới, Trường rất mong được các cấp, các ngành quan tâm, giúp đỡ để các em học sinh có điều kiện học tập tốt hơn…

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}