Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Du lịch:

 

Vẻ đẹp lôi cuốn của xứ Tuyên

Giang Lam | Thứ Bảy, 06/06/2020 23:03 GMT +7

Tiến sỹ Văn học Trần Thị Lệ Thanh, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Tân Trào từng đưa ra nhận định: “Có một điểm thật thú vị mà người Tuyên Quang luôn tự hào, nhìn lại bộ sưu tập những bài thơ sáng tác tại Tuyên Quang từ năm 1945 đến nay, chúng ta thấy góp mặt gần như đủ cả những nhà thơ lớn của dân tộc”. Cho đến bây giờ, dư âm của những bài thơ ấy vẫn luôn tạo nên nguồn xúc cảm cho các thi sỹ mỗi lần đặt chân đến. Xứ Tuyên khoác lên mình vẻ đẹp lôi cuốn đến lạ kỳ!

img_20200605093749
Sông Lô thơ mộng là nguồn cảm hứng của nhiều thi sỹ.  Ảnh: Khánh Dương

Có người từng bảo, không hiểu các nhà thơ có duyên với Tuyên Quang, hay chính Tuyên Quang đã tạo nên cái duyên kỳ diệu ấy. Nhìn lại sáng tác về xứ Tuyên chúng ta thấy có nhiều tác phẩm của những nhà thơ lớn như: “Về Tuyên” (Xuân Diệu); “Một kỷ niệm về Hồ Chủ tịch ở Đại hội Tân Trào” (Huy Cận); “Việt Bắc”, “Ta đi tới” (Tố Hữu); “Ở chiến khu cách mạng” (Tế Hanh). Qua những góc nhìn khác nhau, mỗi bài thơ mang xúc cảm riêng đã khắc họa thành công vẻ đẹp vùng quê cách mạng.

Bằng những chi tiết hết sức chọn lọc, Tố Hữu đã khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên của “Thủ đô kháng chiến” một cách thật hào hùng: “Đẹp vô cùng, Tổ quốc ta ơi!/Rừng cọ đồi chè, đồng xanh ngào ngạt/Nắng chói sông Lô, hò ô tiếng hát/Chuyến phà dào dạt bến nước Bình Ca... (Ta đi tới). Thông qua những địa danh quen thuộc: “Sông Lô”, “bến nước Bình Ca” vẻ đẹp quê hương cách mạng hiện lên thật rực rỡ. Ánh nắng chiếu rọi xuống dòng Lô xanh biếc hòa quyện vào khúc hát ngân vang. Là cái nôi của cách mạng, địa bàn hoạt động chính của chiến khu, như một điều tất yếu, Tuyên Quang hiện lên trong các trang thơ trước hết chứa đầy những kỷ niệm, những chi tiết, hình ảnh thân thương gần gũi một thuở. Để rồi lúc đi xa “đất bỗng hóa tâm hồn” gợi lên bao luyến tiếc nhớ nhung.

Có thể nói, cách mạng, đời sống kháng chiến và ký ức lịch sử đã làm nên một Tuyên Quang đầy kiêu hãnh trong những trang thơ. Trên bình diện lịch sử, Tuyên Quang mang vẻ đẹp hào hùng, đáng tự hào biết bao. Ngày hôm nay, các nhà thơ Tuyên Quang tiếp tục phản ánh đầy đủ diện mạo mới mẻ của đất và người quê hương trong quá trình hội nhập. Tiêu biểu như các nhà thơ: Mai Liễu, Cao Xuân Thái, Nguyễn Tuấn, Ngọc Hiệp, Lê Na, Đoàn Thị Ký, Đinh Công Thủy... Ở mỗi người có cách cảm nhận riêng, đánh giá riêng nhưng nét khá nổi bật ở họ đó là hướng mạnh ngòi bút vào cảm xúc trước vẻ đẹp của quê hương: “Sông Lô đẹp như là thơ và em vậy/Đẹp như là năm tháng đợi chờ nhau/Thương bên lở mỗi chiều em giặt áo/Dù mỗi ngày bạc trắng một nhành lau”  (Sông Lô - Cao Xuân Thái).

Hình tượng sông Lô hiện lên thật chân thực bởi nó chất chứa bao nhiêu kỷ niệm đẹp về tình yêu: Dòng lô tựa “như thơ và em”, quê hương cứ hiển hiện lên qua từng câu chữ khiến người đọc thiết tha mãi: “Quê hương bát ngát một vùng/Chè xanh xanh đến tận cùng chân mây/Hương chè, hương của bàn tay/Lan trong khúc hát mê say vùng đồi” (Hương của vùng đồi - Ngọc Hiệp).

Xứ Tuyên khoác lên mình vẻ đẹp lôi cuốn đến lạ kỳ! Chỉ một lần ghé thăm Tuyên mà nữ thi sỹ Thy Nguyên (hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật Hải Phòng) đã xao động, man mác trong cõi lòng. Tác phẩm “Với Tuyên Quang” để lại rung cảm đặc biệt cho độc giả. Đó là sự ám ảnh trong những câu chữ lột tả tâm trạng, nỗi niềm yêu Tuyên, nhớ Tuyên một cách khác lạ. Cảnh vật quen thuộc của quê hương xứ Tuyên như: Đồi chè, sông Lô, đền chùa... được thi vị hóa bằng những câu thơ giàu hình ảnh. Người đọc như lạc bước trong hương sắc, bức tranh thiên nhiên được miêu tả một cách khác lạ đầy tâm trạng. Đó là chút tình, chút nghĩa của người con gái đã mến yêu Tuyên: “Từng đoàn người nối nhau/Em mót vị trà tìm anh về gạn đục/Trung du giấu Tuyên một lần phố mệt/Em một lần giấu anh yêu Tuyên đến nảy mầm...”. Rời xa Tuyên, trở lại với cuộc sống thực tại, dư vị về Tuyên vẫn còn đọng lại phảng phất khiến người con gái cồn cào trong nỗi nhớ. Tình yêu dành cho Tuyên là một tình yêu chân thành, thầm lặng nhưng mãnh liệt đầy khao khát. 

Dù xa nơi đây mấy chục năm, nhà thơ Đức Sơn (hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế) chưa bao giờ nguôi ngoai được nỗi nhớ Tuyên. Miền ký ức êm đềm và dịu dàng ấy đã theo vào trang thơ. Mưa về sông Lô là cơn mưa kỷ niệm, cơn mưa tình yêu của tác giả dành cho mảnh đất lắm nghĩa tình này: “Sông mưa, bóng ngày thôi thúc/Chảy hứng dòng thấm tháp/Chảy nối dài theo sông/Gọi tên mưa nỗi nhớ theo lên/Nhớ lắm, bầu trời sông Lô/Bóng núi ơi! ngày ta về”. Dường như dòng chảy tâm tưởng đã hòa vào dòng chảy con sông, tác giả vẽ nên viễn cảnh ngày trở lại. Nhớ Tuyên lắm, hẹn Tuyên ngày trở lại nhé! Lời ước hẹn được thốt lên như sự dồn nén: “Bóng núi ơi! ngày ta về”. Thế mới biết cảnh sắc và con người Tuyên Quang dịu dàng lôi cuốn đến nhường nào.

Không biết các nhà thơ có duyên với Tuyên Quang hay chính Tuyên Quang tạo nên cái duyên kỳ diệu ấy để làm say đắm bao ngòi bút. Ai đã từng đến Tuyên Quang, dù chỉ một lần, đều khó có thể quên được mảnh đất nhỏ bé, nhưng chất chứa nghĩa tình này.

Nguồn: Báo Tuyên Quang

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}