Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Tác giả:

 

Vẻ đẹp nhân văn trong “Đoản khúc giao mùa”

Bài, ảnh: Giang Lam | Thứ Sáu, 24/04/2020 06:50 GMT +7

Trong mỗi giai đoạn cuộc đời, ngòi bút của Hoàng Kim Yến, hội viên Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh ít nhiều có những thay đổi về phong cách, nhưng xuyên suốt và nhất quán là bút pháp hiện thực trữ tình. Văn của Kim Yến vừa mềm mại, vừa dữ dội mà hấp dẫn bởi yếu tố hư thực đan xen. Đến với tiểu thuyết "Đoản khúc giao mùa" (NXB Hội Nhà văn) là những trang viết lấp lánh tình thương, cái nhìn nhân văn của tác giả đối với thân phận người đàn bà chịu nhiều đa đoan, trắc trở cuộc đời. Tác phẩm của chị đều toát lên tình yêu thương, sự sẻ chia đồng cảm với những người phụ nữ bất hạnh.

Với tiểu thuyết “Đoản khúc giao mùa” độc giả bắt gặp nhân vật Thu - một người phụ nữ gặp nhiều khổ đau, trắc trở trong tình duyên. Thu như một gốc cây bị đốn nhưng cố nứt chồi xanh, vươn lên bầu trời hạnh phúc. Nhân vật Thu là biểu tượng của niềm khao khát tình yêu, hạnh phúc đến khôn cùng...

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nền nếp gia phong, Thu người con gái thùy mị, nết na, sớm bước sang ngang theo chồng. Bao năm trời, sống với người chồng đầy bạo lực, thú tính; chịu đựng biết bao oan nghiệt và sự ghẻ lạnh của gia đình chồng khiến người con gái hồn nhiên, ngây thơ thuở nào trở thành một người đàn bà tàn tạ, kiệt quệ trong xót xa, tủi hờn số phận.

nha van

Các tác giả văn chương xứ Tuyên trao đổi về tác phẩm “Đoản khúc giao mùa” của Hoàng Kim Yến.

Li dị chồng, qua cơn đau, Thu biết mình phải tiếp tục sống... cô xin đi học và trở về làm tại nhà khách. Bước ngoặt cuộc đời bắt đầu từ đấy. Cô gặp Hà - một người đàn ông chững chạc, yêu thương và biết trân trọng cô hết mức. Thu e dè nhận lời cầu hôn, mong ước có một gia đình đủ đầy, hạnh phúc. Kịp ký xong giấy chứng nhận kết hôn trước sự chứng nhận của chính quyền địa phương, niềm vui lớn quá đến nỗi mênh mông không bờ bến! Nhưng, thật đau xót “ngày cưới lần thứ hai trong đời Thu ôm người bạn đời trong vòng tay, chiếc khăn tang phủ kín người thay cho áo cưới... Thu đi qua cuộc đời, qua thiên hạ với ê chề độc địa: Gái sát chồng. Nước mắt phủ lên cuộc đời Thu mặn mòi héo hắt...”.

Tưởng chừng như đầu hàng với cuộc đời, Thu tự tử nhưng cái chết không thành. Ông trời không cho chết thì phải sống cho ra sống. Sau bao ngày đắm chìm trong tuyệt vọng, Thu đã tìm được hạnh phúc và chỗ dựa cho mình khi màn đêm buông xuống. Cô gặp lại Hà trong mộng mị, ưu tư, khung cảnh hư hư thực thực lôi cuốn người đọc vào những câu chuyện kỳ ảo.

Nhà văn Hoàng Kim Yến chia sẻ: “Đoản khúc giao mùa” từ đầu có tên là “Giấc mơ thiêng”. Đây chính là những chi tiết tạo nên kịch tính và là điểm nhấn cốt truyện. Với những câu văn của một người có vốn sống phong phú mang những xúc cảm yêu thương thực sự, tác giả đã miêu tả một các tinh tế diễn biến tâm lý của nhân vật. Nỗi buồn, sự cô đơn và những khao khát thầm kín đều được bộc lộ qua những câu văn thấm đẫm nước mắt: “Thu lững thững quay về, cái lạnh của mùa đông làm cô nhớ Hà da diết... nhiều khi nhớ anh năm giờ sáng Thu đã có mặt trên nghĩa địa một mình giữa mịt mù sương, cô khóc thỏa thích không sợ ai biết…”; “Nhiều đêm trống vắng cô thèm khát một hơi ấm đàn ông bên cạnh”, “Anh Hà ơi, anh ở đâu sao anh bỏ em giữa ngã năm ngã bảy đường thế này anh ơi!... Tủi phận Thu gục xuống trong đầm đìa nước mắt tuôn rơi!”.

 Ngòi bút nhân văn của tác giả thấm đẫm trên từng trang sách, Hoàng Kim Yến lên tiếng bênh vực những số phận bất hạnh. Chị đã cho nhân vật một điểm tựa hư ảo: “Trong những cơn mộng mị, ở đó Thu gặp Hà, cô tin Hà chưa chết và cô hờn dỗi nũng nịu Hà trong đêm tối”. Chi tiết được đánh giá là khá đắt, khi khắc họa đậm nét sự mất mát, trống trải đến tột cùng của “phận đàn bà mười hai bến nước”. Quả thực, Hoàng Kim Yến đã thực sự đồng cảm sâu sắc trong từng trang viết để rồi khiến độc giả “khóc cùng nhân vật và đau nỗi đau của nhân vật”.

May mắn thay, Thu còn có thêm một chỗ dựa ngoài đời đó là Thức. Bên cạnh người đàn ông tên Quay theo đuổi để đạt được nhục dục thấp hèn thì nhân vật Thức là ngọn lửa sưởi ấm trái tim cô. Thế nhưng hạnh phúc chẳng tày gang. Câu chuyện khép lại bằng một khung cảnh bi thương. Giữa đám tang mẹ Quay đã xảy ra xô xát. Thu đã không may là người chịu thay nhát dao mà Quay dành cho Tảo (vợ Quay). Người đọc đắn đo giữa hai dòng suy nghĩ: Thu chết hay chưa. Tại sao lại có hình ảnh “chiếc váy cưới màu trắng muốt”, “tiếng trẻ con khóc oe oe chào đời” xuất hiện ở cuối truyện. Nhân vật Hà xuất hiện cùng với câu nói “Về thôi em, anh đưa em về”? Như vậy liệu Thu đã chết chưa? Một kết thúc mở gợi cho người đọc nhiều cảm xúc tiếc nuối, xót xa lẫn lộn.

Bạn văn chương thường bảo Hoàng Kim Yến viết nhiều về phụ nữ mà cũng chính là soi rọi cho cuộc đời mình, cho niềm kiêu hãnh của chính mình, của người đàn bà sống với nhiều nỗi đau, niềm cô đơn dằng dặc nhưng không bao giờ gục ngã. Đọc “Đoản khúc giao mùa” như một thứ hương lan tỏa thấm đẫm trong từng ngôn ngữ, hình ảnh của số phận và kiếp người.

 

Nguồn: https://baotuyenquang.com.vn/

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}