Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Nhịp cầu nhân ái:

 

Về Thành Nam tri ân những người có công với Tổ quốc

Vũ Hiền Phương | Thứ Ba, 02/08/2016 20:44 GMT +7

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn nhức nhối quanh ta. Trong chuyến đi về Thành Nam - Xã Giao Tiến, Giao Thuỷ, Nam Định - tri ân những người đã dũng cảm hy sinh một phần xương máu, tri ân gia đình những người anh hùng đã ngã xuống vì tương lai của đất nước, tôi đã nhìn, đã cảm bằng tất cả các giác quan của mình và thấy được sự hiển hiện này một cách rõ nét nhất. Tôi thật sự xúc động và khâm phục những con người bình dị mà vĩ đại này. 

- Chào bác sĩ, chưa bao giờ chúng tôi được một bệnh viện lớn nhất Quân đội về khám cho thế này, phấn khởi quá!

Tôi đã bắt tay người thương binh già ấy bằng tay trái. Cánh tay phải của chú đã "bón xanh một gốc cây" nào đó, ở một nơi nào đó, trong chiến dịch Mậu thân tàn khốc. Mặc bộ quân phục cũ đi khám, chắc chú đang muốn ôn lại những ngày tuổi trẻ oanh liệt của mình. Nụ cười đôn hậu nhưng không kém phần dí dỏm của một lão nông lam lũ "hai sương một nắng", thấp thoáng dáng hình của người lính trẻ vạm vỡ, vui tính, háo hức ra trận năm xưa...

Cuộc sống thường ngày của những người thương binh và vợ con họ vẫn còn nhiều gian khó. Mang những vết thương trên thân thể đã cực rồi, họ còn đau xót hơn khi phải mang cả một vết thương lòng to lớn, mà không gì có thể bù đắp nổi. Đó là khi chất độc màu da cam âm thầm lặn vào họ, để rồi hiện hình một cách tàn nhẫn ở những đứa con vô tội. 

- Cháu dạo này hay lên cơn lắm. Sau cơn co giật, cháu "bại liệt" luôn. Từ lúc đẻ ra, chất độc màu da cam đã "lớn nhanh" hơn nó rồi. Bao giờ mới có thuốc chữa khỏi được bệnh này hả bác sĩ? 

Nhìn cô gái ngây ngô, ngơ ngác, túm chặt lấy tay mẹ, gần 40 tuổi mà vẫn còn mếu máo như trẻ lên ba, tôi hiểu người vợ thương binh này, trước đây trong chiến tranh, đã dành trọn tuổi xuân của mình để chờ chồng và bây giờ đang dành nốt quãng đời cơ cực còn lại để chăm bẵm, để giành giật mạng sống cho con mình. Bạn có thể trả lời được câu hỏi đó, mà không dập tắt nốt tia hy vọng mong manh cuối đời của người mẹ khốn khổ này không?

- Huyết áp này có thể gây tai biến bất cứ lúc nào đấy, cô ơi. Cô có biết mình bị bệnh tăng huyết áp không ạ? 

Tôi hơi nhíu mày hỏi, khi vừa đo xong huyết áp cho một cô, vì thấy số đo huyết áp quá cao. Chợt sững lại, bởi thay cho câu trả lời, là những giọt nước mắt đang nối nhau chảy dài trên gương mặt ưa nhìn, nhưng buồn u uất, chi chít dấu chân chim. Nắm chặt tay cô ấy, tôi được nghe kể về cuộc đời của người vợ liệt sĩ, hiện không còn nơi nương tựa này. Lấy chồng từ năm 17 tuổi, chồng đi bộ đội, năm thì mười hoạ mới tạt qua nhà. Sau đó thì chú ấy có lệnh cấp tốc vào Nam. Bốn năm sau, cô chết ngất nhận "Bằng Tổ quốc ghi công" và lập bàn thờ chồng đến tận bây giờ. Cô ấy không bao giờ còn kịp có một đứa con cho riêng mình nữa. 17 tuổi lấy chồng, 21 tuổi đã trở thành goá phụ, phụng dưỡng bố mẹ chồng và khi tứ thân phụ mẫu về chầu tiên tổ, người phụ nữ kém may mắn này trở thành tứ cố vô thân. Độc thân, ốm đau liên miên, cô cũng được chính quyền địa phương quan tâm, thuộc danh sách 50 hộ có hoàn cảnh khó khăn nhất xã, cô khoe vừa được nhận quà tặng của Thiếu tướng, giám đốc Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, Mai Hồng Bàng. Cô chỉ nhè nhẹ lắc đầu khi tôi hỏi sao hồi ấy cô không đi bước nữa. 21 tuổi là quá trẻ mà. Hồi tôi 21 tuổi, cũng là một quân nhân rồi, nhưng vô tư lự lắm, hễ cởi quân phục ra là nhảy chân sáo, hát "sòn sòn sòn đô sòn", về với mẹ vẫn sờ ti. Khi tôi bảo cô phải đi khám bệnh tại y tế cơ sở, để được điều trị bệnh thường xuyên thì cô lại lắc đầu tiếp, ra chiều ái ngại. Cấp thuốc tối đa, cũng chỉ đủ dùng trong một tháng, không biết cô có chịu đi khám nữa không, tôi lo cô sống một mình thế, đêm hôm có mệnh hệ gì, ai biết, ai chăm?

Những người đã ngã xuống, siêu thoát lại thanh thản. Những người ở lại, họ mất mát cả trong cuộc chiến và sau cuộc chiến. Mà sự hy sinh thầm lặng sau chiến tranh, dường như lại đau hơn, day dứt và xót xa nhiều hơn. Tự nhiên, tôi cứ bận tâm và trăn trở thế...

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}