Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Y tế:

 

Vị “ân nhân” của tôi - ông chủ Nhà thuốc Đông Y Vạn Tế Hưng

Trần Đăng Khoa | Thứ Ba, 15/11/2016 00:55 GMT +7

Vị “ân nhân” của tôi ấy là ông chủ Nhà thuốc Đông Y Vạn Tế Hưng, ở số nhà 22 phố Thủ Khoa Huân, Quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ. Tôi cũng đã viết đến mấy bài báo về thần dược đặc trị tiểu đường mà tôi và rất nhiều người đã được trải nghiệm gần chục năm nay và thấy cực kỳ hiệu quả.

Tuy vậy, tôi vẫn không biết tên ông, cũng không biết ngoài đời, ông là người thế nào. Thi thoảng tiếp xúc với tôi qua điện thoại là một phụ nữ, với giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẻ, đúng thiếu nữ miệt vườn Nam Bộ. Cô tên là Thu, lại có lúc gọi là Hương. “Vậy cháu là Hương hay là Thu?”. “Chú gọi con thế nào cũng được. Hương là con mà Thu cũng là con thôi!”. Cô gọi tôi là “chú” và xưng “con” rất dịu dàng. 
Mãi gần đây đi công tác Cần Thơ, tôi mới có dịp đến tạ ơn vị ân nhân, là ông chủ nhà thuốc Vạn Tế Hưng cùng con cháu ông. Sau gần mười năm sử dụng thuốc, bây giờ tôi mới biết tên vị ân nhân của mình. Khác hoàn toàn sự mường tượng của tôi, nhà thuốc rất nhỏ, chìm khuất trong khu dân cư của khu phố nhỏ êm đềm và lặng lẽ. Ngay tên VẠN TẾ HƯNG cũng không xanh đỏ “bắt mắt” hay loè loẹt như rất nhiều biển hiệu quảng cáo, đến mức người tìm nếu không để ý cũng khó nhận ra. Bao trùm lên căn nhà thơm dịu mùi thuốc là bầu khí quyển tĩnh lặng như một Thiền Viện. Trên tường là chân dung của các Thần Y từng nổi tiếng suốt cả ngàn năm nay: Hoa Đà, Lý Thời Trân, Tôn Tư Mạo, Trương Trọng Cảnh, Hải Thượng Lãn Ông. 
Trong 5 Thần Y được chủ nhà tôn thờ, có một cụ người Việt. Còn 4 cụ Trung Quốc. Người Trung Quốc rất tài trong lĩnh vực này. Còn nhớ cách đây gần hai chục năm, một đồng chí lãnh đạo cấp cao của ta bị tai biến rất nặng. Chúng ta đã tìm mọi cách cứu chữa, nhưng chắc không thể qua khỏi. Chúng ta đã chuẩn bị tang lễ. Tạp chí Văn nghệ Quân đội nơi tôi công tác chuẩn bị một số báo đặc biệt. Tôi được phân công viết bài chính, nên thường xuyên túc trực qua bác sĩ Lê Xuân Thục, Viện Phó Viện 108. Bác sĩ Thục trong ban Bảo vệ sức khoẻ Trung ương. Bác sĩ Thục bảo tôi: “Chú cứ chuẩn bị sẵn bài vở đi, kẻo không kịp. Ông cụ chỉ còn tính theo giờ thôi. Không thể qua được đâu”. Thế rồi có chuyện bất ngờ. Một ông thầy nào đó lại nói với vợ người mang trọng bệnh “Ông nhà sẽ qua được, nếu có thày thuốc Tầu…”. Nói vậy thì cũng biết vậy, chứ chẳng ai tin, vì thày thuốc của ta rất giỏi. Chúng ta có thua thì chỉ thua thế giới điều kiện, máy móc và thuốc thang. Còn khả năng chẩn đoán, sự tinh tế, khéo léo trong mổ xẻ, xử lý các tình huống thì bác sĩ chúng ta giỏi lắm. Đấy là nhận định đánh giá của chính các thầy thuốc nổi tiếng thế giới. Ngay ở trong lĩnh vực Đông Y, những thầy thuốc ở tầm cỡ như Bành Khừu, Nguyễn Tài Thu, thế giới cũng đâu có được. Nhưng còn nước còn tát. Một đoàn bác sĩ Trung Quốc đã có mặt ngay tại Hà Nội. Theo lời bác sĩ Thục, người chứng kiến cuộc thăm khám này thì họ sang tất cả 5 người. Điều đáng ngạc nhiên là họ chỉ đến với hai bàn tay không. Việc làm trước tiên của người thứ nhất là xoè tay bệnh nhân, xem vân tay và các đường chỉ. Người thứ hai, vạch mi mắt xem đồng tử, rồi xem lưỡi và hậu môn. Người thứ ba bắt mạch. Người thứ tư ghi chép và kê đơn. Người thứ 5 chỉ lặng lẽ đứng xem, suốt từ đầu đến cuối, không nói gì, cũng không làm gì cả. Tất cả chỉ có thế. Một toa thuốc đã được chỉ định. Thuốc lấy ngay ở phố Lãn Ông của ta. Hóa ra chúng ta có cả một khu phố thuốc. Mà toàn Thần dược có thể chữa được tất cả những bệnh hiểm nghèo nhất. Chỉ có điều chúng ta có đủ tài để nhận ra Thần dược hay không mà thôi.
Và thật thần kỳ, ngay sau thang thuốc thứ nhất, bệnh nhân đã chuyển bệnh. Và rồi sau đó một tháng, ông đã lên truyền hình chúc Tết đồng bào. Chỉ thi thoảng, có tiếng, ông nói còn méo, chưa thật chuẩn chữ, do di chứng của căn bệnh, nhưng sau đó hoàn toàn trở lại bình thường, như chưa từng bị bạo bệnh. Bây giờ, sau hai mươi năm, dù đã ở ngưỡng tuổi rất cao, ông cụ vẫn rất khoẻ mạnh và minh mẫn.
Người Trung Quốc rất tài dùng thuốc Đông Y. Ông chủ Nhà thuốc Vạn Tế Hưng là người Trung Quốc. Tên ông là Soong. Đặng Văn Soong. Một ông già tầm thước, 70 tuổi, trông chắc nịch như một võ sư. Bố ông cũng là một thầy thuốc. Cụ là Đặng Kiến, người Quảng Đông sinh năm 1911. Vợ cụ cũng là người Quảng Đông. Thế rồi do biến động của lịch sử, hai vợ chồng cụ trôi dạt về Việt Nam, rồi chọn Cần Thơ làm đất sinh sống. Trước ở Quảng Đông, cụ sống bằng nghề cứu người. Giờ sang Việt Nam, cụ cũng lại cứu người. Ông Đặng Văn Soong là con trai cụ, được cụ tin cậy và truyền nghề. Ông Soong sinh năm 1947 ở bên dòng sông Hậu này. Vợ ông cũng là người Sông Hậu. Các con ông cũng tiếp nối nghề của bố, của ông bà tiên tổ. Cả gia đình ông chỉ làm phúc, cứu người. Ông Soong cũng không biết đến mình làm thuốc là đến đời thứ mấy. Người ta còn đồn rằng, các cụ tổ tông ông ngày xưa từng tham gia trong đoàn Ngự Y của Vua Càn Long. “ Ối, chuyện đồn đại đấy chú! – Ông Soong cười – Các cụ tôi cũng là người bình thường. Tôi cũng thế. Bình thường mà. Nhiều thầy Đông Y giỏi lắm. Ở ngay thành phố Cần Thơ này cũng có đến gần 400 nhà thuốc Đông Y. Gia đình tôi chỉ có 3 nhà thuốc thôi. Đấy là các nhà thuốc Vạn Tế Sanh, Vạn Trường An và Vạn Tế Hưng. Con Thu hay trao đổi tư vấn cho chú là con dâu tôi đấy. Nó cũng là gái Cần Thơ”.
Thu là con dâu trưởng. Nhưng rất trẻ. Trông cô đẹp như một người mẫu thời trang. Các con ông đều làm thuốc. Họ trực tiếp sản xuất thuốc. Thuốc làm hoàn toàn bằng máy. Một “dây chuyền” sản xuất tinh giàn và cực kỳ hiện đại. “Thông thường, làm thuốc tễ, người ta hay pha trộn. Ví dụ trộn với cơm rồi giã lên để có sự kết dính…”. Tôi tò mò. Ông Soong cười: “Nhà tôi không làm thế. Không có bất kỳ một phụ gia nào cả. Chỉ có các vị thuốc thôi. Vị thuốc nào dùng cho một viên thuốc thì tôi cũng đã ghi rõ trong bản hướng dẫn sử dụng rồi”. “Cụ làm thế, không sợ lộ hết bí mật nhà nghề à?”. Tôi hỏi rất chân thành. Ông già nhìn tôi lom lom, như nhìn một cái gì hết sức kỳ dị. Đối với ông, nếu nhiều người làm được thuốc tốt cứu được người thì càng tốt chứ sao. Tuy nhiên, đối với Đông Y, thuốc còn đi với thang. Có đúng vị thuốc nhưng thành công hay không còn ở liều lượng. Đó mới là bí kíp của nghề. Hiện nay trên thị trường có rất nhiều loại thuốc đông y trị tiểu đường. Trong đó có nhiều thuốc quảng cáo rất hay. Tôi cũng đã dùng rồi. Dùng vì muốn thay đổi. Biết đâu hay hơn thì sao. Tôi cũng không muốn dùng mãi một loại thuốc. Nhưng rồi không ổn. Đường máu lên rất cao. Toàn 8 với 9. Tôi lại phải trở về với Vạn Tế Hưng để có chỉ số đường huyết ổn định 4.5 hay 5.5. Mà uống Vạn Tế Hưng, tôi ăn uống thoải mái, chẳng phải kiêng khem gì. 
Thông thường, ngay cả khi làm thuốc, dù mục đích chính là cứu người, thì rồi sau đó, người ta cũng vẫn nghĩ đến lợi nhuận, nhưng ông già Đặng Văn Soong dường như không quan tâm lắm đến điều này. Tôi bảo ông nên mở một chi nhánh ở Hà Nội. Với loại thuốc đặc hiệu như của ông, ông sẽ thu bộn tiền. Nhưng ông không mặn mà lắm. Ngay mở một chi nhánh ở Thành phố Hồ Chí Minh, ông cũng không làm. Nhà thuốc của ông chỉ ở Cần Thơ. Ai biết thì đến. Không biết thì thôi. Ông không quảng cáo. Cũng không muốn tôi nói nhiều về ông. Tôi viết về ông cũng không với mục đích tuyên truyền hay quảng bá gì. Thấy thuốc hay thì báo cho bạn bè, những người quen biết để chữa. Vậy mà cứu được bao nhiêu người. Trong đó có nhiều cán bộ cao cấp, các vị tướng lĩnh, các giáo sư, nhà văn, văn nghệ sĩ nổi tiếng và rất nhiều người ở mọi tầng lớp xã hội.
Đặng Văn Soong là một người đặc biệt. Ông không tu mà lại có đạo. Sống rất khiêm nhường. Cùng với việc cứu người là làm phúc, làm việc thiện. Ông thường xuyên nhường cơm xẻ áo cho bà con vùng lũ lụt Miền Trung. Mà cách làm của ông là lặng lẽ cho con cháu mang gạo, tiền mặt chuyển đến tận tay bà con, rồi lặng lẽ ra đi, không để lại tên tuổi hay địa chỉ để bà con lại phải cám ơn hay ghi nhớ.
Tôi lặng lẽ chiêm ngưỡng những tủ thuốc cổ kính có tuổi đời dễ đến cả trăm năm: “Hiện nay cụ có thể chữa được những bệnh gì?”. “Tôi chữa nhiều bệnh, nhưng đặc hiệu nhất vẫn là xương khớp và tiểu đường”. Xương khớp thì tôi chưa biết thế nào, vì chưa được trực tiếp trải nghiệm. Nếu ông chữa xương khớp cũng hiệu quả như chữa tiểu đường thì thật tuyệt vời. Nhà báo nổi tiếng Hoàng Anh Sướng từng bị đau xương khớp, đặc biệt là mấy đốt sống cổ. Anh đã chữa nhiều thày. Có thày chữa rất tài, nhưng vẫn chưa khỏi một cách dứt điểm. Anh đang dự định cùng tôi đáp một chuyến bay vào Cần Thơ để trải nghiệm thuốc Vạn Tế Hưng về xương khớp rồi thưa lại với bà con. Còn tiểu đường thì quả là Thần dược. Không còn nghi ngờ nữa. Điều tuyệt thêm nữa là cách lấy thuốc rất đơn giản, chẳng vất vả gì. Chỉ điện cho cô Thu, số điện để bàn: 07103821983, hay số cầm tay: 0967778688 rồi cho đỉa chỉ là thuốc sẽ được chuyển đến tận tay. Khi nhận thuốc mới thanh toán cho nhân viên bưu điện. Thêm chút tiền vận chuyển nhưng cũng không đắt. Giá bình dân mà thuốc lại đặc hiệu. Người dùng thuốc có thể tự điều chỉnh. Theo hướng dẫn của Nhà thuốc, Mỗi ngày uống ba lần sau bữa ăn 30 phút. Mỗi lần 30 viên nhỏ. Có thể tăng lên hoặc giảm đi. Cần kiểm tra đường huyết để điều chỉnh thuốc. Lần đầu tiên tôi phải uống đến 40 viên mỗi lần, rồi 25 viên, 20 viên. Bây giờ chỉ mười viên mỗi lần. Đường huyết rất ổn định. Ăn uống thoải mái. Thật tuyệt vời.

Loading...
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}