Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Viết lúc chiều tàn

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Hai, 08/07/2019 14:30 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuấn Ngọc

Ảnh minh hoạ do tác giả cung cấp

VIẾT LÚC CHIỀU TÀN

Mây bay đi cho trời cao rộng
Nắng tắt đi cho trăng khoe cái dịu dàng 
Gió ngừng thổi cho tim em thổn thức 
Mưa rơi rơi cho bong bóng phập phồng...
Thời gian trôi cho gái lớn lấy chồng
Ngày tháng tận cho người già thành con trẻ 
Tình yêu đầu đời cho em làm mẹ
Róc rách đầu nguồn thành biển thành sông
Cuốc bẫm , cày sâu nuôi những cánh đồng
Có trăm họ gây dựng thành đất nước
Nỗi nhớ hằn sâu nên người xuôi ngược 
Đi tìm nhau trên những chặng đời 
Một nửa của mình khao khát khôn nguôi 
Nên quên cả ngẩng đầu mà bước
Đời không thẳng nên đâu cần có thước 
Những khúc quanh ở dưới chân đèn
Mới le lói bình minh đã quên cả đêm đen
Hoa mắt nhìn gà hóa cuốc 
Không duyên nợ mà sao ràng buộc
Vào luồn ra cúi* làm chi ?
Hoàng hôn rồi sao người vẫn còn đi 
Thuyền không lái làm sao về bến đỗ 
Sao vẫn cứ lập ngôn vô bổ
Mà không cần lập đức , lập công 
Toàn những tép tôm
Mà cứ chực hóa rồng
Toàn quỷ dữ 
Vẫn cứ mỏi mong thành chính quả 
Chợt nhận ra bao nhiêu là chuyện lạ 
Sao không phải sớm mai 
Lại là lúc chiều tàn ....?

H-T-N

8-7-2019

* Kiều

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}