Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Việt Nam diễn nghĩa (Tập IV - Kỳ 37)

PGS TS Cao Văn Liên | Thứ Ba, 14/07/2020 08:36 GMT +7
Trân trọng giới thiệu tiếp Tập IV " NỘI CHIẾN NAM – BẮC TRIỀU" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2020.
Ảnh minh họa về danh tướng Nguyễn Quyện. Nguồn: Internet.
Nguyễn Quyện (1511-1593) là danh tướng trụ cột của nhà Mạc thời Nam Bắc triều trong lịch sử Việt Nam, tước Văn Phái hầu sau được phong làm Thạch quận công, Chưởng phù Nam vệ, Quốc công, Tả đô đốc Nam đạo, Thái bảo. Ngoài ra ông cũng là học trò của Nguyễn Bỉnh Khiêm.
 
Kỳ 37
 
-Tướng quân Hoàng Đình Ái.
 
-Có mạt tướng.
 
-Tướng quân đem 1,5 vạn quân đánh vào cửa Trần Kiều, cửa Nam Giao, Bạch Mai thuộc phía Đông Nam Đông Kinh.
 
-Mạt tướng tuân lệnh.
 
-Tướng quân Thùy Trang Hầu.
 
-Có mạt tướng.
 
-Tướng quân đem 1,2 vạn quân đánh vào cầu Mộng Kiều, phía Đông  Đông Kinh.
 
-Mạt tướng tuân lệnh.
 
-Tướng quân Trịnh Đỗ
 
-Có mạt tướng.
-Tướng quân đốc xuất tiền quân và Trung quân.
 
-Mạt tướng tuân lệnh.
 
-Ta sẽ là tổng chỉ huy 5 đạo quân, ngoài ra ta sẽ có 2,5 vạn quân chi viện cho các hướng. Ta đóng Tổng hành dinh ở phường Hồng Mai.
 
  Trịnh Tùng cho quân ăn Tết Nguyên Đán, sau Tết cho lập đàn tế trời đất, tế các tiên đế nhà Lê, nhà Trịnh,  đặt ra ba điều cấm tướng sĩ, ai vi phạm chiểu theo quân luật trừng trị:
 
1. Không được vào nhà dân lấy lương thực củi đuốc.
 
2. Không được cướp của cải và chặt cây cối.
 
3. Không được hiếp dâm đàn bà con gái.
 
  Sau khi đọc quân lệnh trên đàn tế, ngày 5 Tết, Trịnh Tùng ra lệnh các đạo quân tiến đánh Đông Kinh. Ba điều cấm binh sĩ không được làm lan truyền khắp kinh thành, cho nên quân Nam Triều đi đến đâu, bách tính vui mừng đem gạo nước, bánh quà ra úy lạo, đón tiếp đầy đường.
 
Quân Nam Triều tấn công thành ngoài từ giờ Tỵ đến giờ Mùi. Ở các hướng cửa Tây Nam, cửa Tây, các tướng Mạc giữ thành là Nguyễn Quảng, Bùi Văn Khuê, Trần Bách Niên bỏ  chạy. Tại cửa Đông Nam, tướng Nam Triều Hoàng Đình Ái có voi hỗ trợ đanh tan phục binh của Nguyễn Quyện. Tại đây, 1 vạn quân  Mạc bị giết. Lão tướng Quốc cửu Nguyễn Quyện bị bắt, được giải đến gặp Trịnh Tùng. Trịnh Tùng vội bước xuống quát:
 
-Cởi trói cho lão tướng, không được vô lễ.
-Dạ.
 
  Sau khi được cởi trói, Nguyễn Quyện quỳ và nói:
 
-Trời không phù hộ nhà Mạc nữa, lão phu đã thua trận nói gì cũng hổ thẹn mà thôi.
 
  Trịnh Tùng đỡ Nguyễn Quyện dậy và an ủi:
 
-Lão tướng biết số nhà Mạc đã hết, nên theo về Nam Triều mà hưởng phú quý khi tuổi già.
 
  Nguyễn Quyện lòng vẫn theo nhà Mạc nên cố giúp nhà Mạc khi còn chút hơi tàn, liền nói:
 
-Đô tướng Tiết chế nên phá hết hào lũy ở Đông Kinh để nhà Mạc có quay lại cũng không thể cố thủ được nữa.
 
  Mục đích của Nguyễn Quyện là làm cho quân Nam Triều mất thời gian phá hào lũy, tạo thời gian cho nhà Mạc tổ chức phòng thủ. Không ngờ Trịnh Tùng nghe theo và nói:
 
-Lời của lão tướng thật là cao kiến. Tướng quân Nguyễn Hữu Liêu đâu.
 
-Có mạt tướng.
 
-Tướng quân cho quân sĩ lấp hào, san bằng chiến lũy, phá hết tre gai quanh thành Đông Kinh đi.
 
-Mạt tướng tuân lệnh.
 
  Hoàng Đình Ái nói:
-Đô tướng Tiết chế hãy dẫn quân vào Đông Kinh, mạt tướng dẫn thủy binh đánh Mạc Mậu Hợp đang cố thủ trên sông Nhị Hà.
 
  Ta không đủ lực lượng thủy binh, nếu tác chiến trên sông Hồng thì ta thua hoặc là tổn thất lớn.
 
  Trịnh Đồng nói:
 
-Vậy thì Đô tướng Tiết chế vào Đông Kinh rồi đón hoàng thượng ra, như vậy là hoàn thành công cuộc trung hưng thống nhất đất nước.
 
  Trịnh Tùng đáp:
 
-Việc chiến tranh không nên lỡ thời cơ nhưng cũng không nên vội vã. Nay lực lượng nhà Mạc dù mới thua trận nhưng còn rất mạnh ở phía Bắc và đặc biệt là Dương Kinh, đem hoàng thượng ra lúc nay thì rất mạo hiểm. Chi bằng lui binh về Thanh hóa 1 năm nữa, chờ thời cơ chín muôi sẽ tiêu diệt chúng, khi đó đưa hoàng thượng ra Đông Kinh  cũng chưa muộn.
 
  Trịnh Tùng lại nói với Nguyễn Quyện:
 
-Ta phong hàm tước cho lão tướng, lão tướng chịu không?
 
Nguyễn Quyện đáp:
 
-Đa tạ Đô tướng Tiết chế, lão phu vẫn nặng duyên với nhà Mạc. Xưa vì thân phụ lão phu là Nguyễn Thiến theo nhạc phụ Lê Bá Ly nên lão phu theo Nam Triều, sau khi thân phụ qua đời lại theo Mạc. Nay con gái lão phu là đương kim hoàng hậu nhà Mạc, con gái thứ Nguyễn Thị Niên là phu nhân của tướng thủy quân Mạc Bùi Văn Khuê. Hai con trai của Lão phu là Nguyễn Bảo Trung và Nguyễn Nhã Trạch vừa rồi tử trận khi bảo vệ Đông Kinh. Lão phu không muốn phản bội con cái, phần thì đã già rồi, không muốn sống nữa. Xin Tiết chế ban cho cái chết.
 
  Trịnh Tùng nói:
 
-Lão phu nói cũng phải.
 
  Liền sai đưa Nguyễn Quyện lên xe, cùng đi với đại quân Trịnh Tùng về Thanh Hóa.
 
                                     *    *
                                                *
 
 Đông Kinh năm 1592 dù thời tiết đã sang xuân nhưng khí lạnh vẫn ngập tràn khắp nơi, mưa phùn bay lất phất như sương. Trong cung Thúy Hoa ở Long Phượng Thành, một buổi sáng hoàng hậu nhà Mạc Nguyễn Thị vừa ăn sáng xong đang ngồi uống trà thì có thị nữ vào báo:
 
-Dạ bẩm hoàng hậu nương nương, có muội của hoàng hậu là Nguyễn Thị Niên, phu nhân của tướng quân Bùi Văn Khuê tới thăm.
 
  Hoàng hậu vui mừng:
 
-Em gái ta đã tới, cho vào nhanh.
 
-Dạ.
 
  Thị nữ dẫn Nguyễn Thị Niên vào. Hoàng hậu đứng dậy bước ra ôm lấy em.Hoàng  Hậu tự nghĩ: Sao em gái mình ngày càng đẹp như tiên giáng trần vậy. Rồi hai chị em cứ ôm nhau mãi. Đã nhiều tháng do chiến tranh binh lửa hai chị em không gặp nhau. Nay gặp nhau thật là vui mừng sung sướng. Tiếng nói của hai mỹ nhân như chim hót:
 
-Muội khỏe không?
 
-Dạ muội khỏe, còn tỉ.
 
-Tỉ khỏe nhưng tỉ buồn và ốm vì hai anh tử trận, bố bị quân Nam Triều bắt đưa về Thanh Hóa không biết sống chết ra sao?
 
  Nhắc đến việc đau thương tổn thất của gia đình vừa qua, cả hai chị em đều khóc.
 
Đại thần nhà Mạc Nguyễn Quyện sinh ra hai trai, hai gái. Hai gái thì đúng là hương trời sắc nước. Cô chị thì đã gả cho vua Mạc Mậu Hợp và trở thành hoàng hậu, em là Nguyễn Thị Niên còn đẹp hơn chị nhiều lần và là vợ của tướng thủy quân nhà Mạc Bùi Văn Khuê. Thấy em gái khóc mãi, hoàng hậu an ủi:
 
-Cha bị bắt nhưng tỉ nghe nói Trịnh Tùng đối xử với cha không tệ lắm. Chị em ta vui lên đi, chứ gặp nhau khóc mãi buồn thêm.
 
(Còn nữa)
 
CVL
 
 
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}