Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Việt Nam diễn nghĩa (Tập IV - Kỳ 41)

PGS TS Cao Văn Liên | Thứ Bảy, 18/07/2020 09:32 GMT +7

Trân trọng giới thiệu tiếp Tập IV " NỘI CHIẾN NAM – BẮC TRIỀU" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2020.

Đền Vực Vông ở cố đô Hoa Lư (Ninh Bình) còn lưu giữ 17 sắc phong về Bùi Văn Khuê. Nguồn: vi.wikipedia.org

Kỳ 41

   Năm 1606, Hoàng Đình Ái ốm nặng. Trịnh Tùng đến thăm và hỏi:

-Hữu tướng quốc một thời công lao dồn lại to hơn núi Thái. Hữu tướng có muốn được gia ơn chức tước gì cho con cháu?

 Hoàng Đình Ái đáp:

-Đa tạ Tiết chế, Người ta sinh ra ở đời, ai có bổn phận người ấy, công lao nên tự lập, chức tước chớ lạm phong.

  Lão tướng Nam Triều Hoàng Đình Ái mất ngày 15 tháng 12 năm Đinh Mùi (1607) tại Đông Kinh, hưởng thọ 81 tuổi.

  Triều đình Lê-Trịnh thương tiếc, cho để tang 5 ngày, không thiết triều 5 ngày, lấy dân 10 xã làm lính canh giữ phần mộ.

 *
*      *

 Vào một đêm mùa hạ năm 1600, tại Đông Kinh, trong dinh thự của Mỹ Quận Công Bùi Văn Khuê có tiệc rượu mà tham gia là ba tướng tâm phúc gắn bó từ thời bỏ Mạc theo Lê -Trịnh năm 1592. Trong ánh đèn mờ ảo của những ngọn đèn dầu lạc, trên mâm thức ăn đã vơi đi quá nửa, ba vò rượu chỉ còn vỏ không lăn long lóc. Ba tướng vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Bùi Văn Khuê nâng bát tiếp tục mời Phan Ngạn và Ngô Đình Nga.

-Uống đi chiến hữu, uống cho vơi nỗi buồn.

Ba người cạn bát. Ngô Đình Nga đặt bát và hỏi Bùi Văn Khuê:

-Mỹ Quận công có gì buồn vậy?

Bùi Văn Khuê thở dài:

-Ta vì bị tên hôn quân Mạc Mậu Hợp bức bách mới sang với Nam Triều. Ta đã đem hầu hết lực lượng thủy binh của Nhà Mạc về, nhờ vậy Đô tướng Tiết chế Trịnh Tùng mới giành được toàn thắng, bắt được Mạc Mậu Hợp. Vậy mà…

Phan Ngạn hỏi:

-Vậy mà sao Mỹ Quận Công?
-Vậy mà Trịnh Tùng không nể công lao của ta, vẫn đem nhạc phụ của ta là Nguyễn Quyện và một số con em ra giết khiến cho ta xấu hổ hết đường ăn nói với phu nhân của ta. Tại sao Trịnh Tùng lại không thể tha thứ cho một ông già đã 82 tuổi về với điền viên vui thú nhàn tản vài năm. Giết ông già để làm gì kia chứ.

Ngô Đình Nga thở dài nói:

-Phải rồi, thật là quá đáng, giết ông già thì được gì kia chứ? Nhà Mạc đã sụp đổ rồi, còn lo ông già giúp nhà Mạc được sao? Hẳn là Bùi phu nhân vô cùng buồn khổ?

Bùi Văn Khuê thở dài:

-Tình cảnh phu nhân ta thật đáng thương, hai anh trai tử trận khi phòng thủ Đông Kinh, chị là hoàng hậu sau trận chiến năm 1592 mất tích không biết đi đâu, phụ thân và một số cháu bị Nam Triều giết trong ngục.

Phan Ngạn nói:

-Trịnh Tùng quả là tay không biết điều, công lao của ta đem thủy binh về cho Nam Triều chiến thắng ai mà không biết. Sao không nể tình mà tha cho ông già?.

Ba tướng lại uống. Sau khi đặt bát xuống, Phan Ngạn nói nhỏ:

-Bây giờ tại hạ nói đều này không biết nhị vị tướng quân có nghe được không? 
Không nghe được thì bỏ ngoài tai, coi như tại hạ chưa nói.

Bùi Văn Khuê nói:

-Tướng quân cứ nói, chỗ đồng liêu thân thích với nhau, không ngại.

Phan Ngạn hạ giọng nói nhỏ hơn:

-Nhà Mạc chưa hẳn đã diệt vong, hiện nay còn thế lực của Mạc Kính Cung ở Cao Bằng, ở Dương Kinh có lực lượng bí mật của Bùi thái hậu, mẫu thân của Mạc Mậu Hợp không phải là nhỏ. Quân bản bộ của ba chúng ta cộng lại cũng được ba vạn. Ta khởi sự chống lại Lê-Trịnh, rước Bùi thái hậu, rước Mạc Kính Cung về Đông Kinh lập lại nhà Mạc. Làm như vậy thứ nhất rửa được hận cho Mỹ Quận Công và Bùi phu nhân, thứ hai là ba chúng ta công lao to lớn có thể trở thành Thái tể của nhà Mạc phục hưng.

Ngô Đình Nga nói:

-Kế Quận Công Phan Tướng quân nói chí phải, chỉ còn ý của Mỹ Quận Công thế nào thôi?

Bùi Văn Khuê nói:

-Đa tạ hai tướng quân đã lo nghĩ cho tại hạ. Thôi cũng đành như vậy thôi. Nhưng khởi sự mà muốn thành công thì nên chiếm Đông Kinh hay Dương Kinh trước đây?

Phan Ngạn nói:

-Muốn thắng nhanh và quyết định thì phải chiếm Đông Kinh. Sau đó thì mời Bùi thái hậu và Mạc Kính Cung về lập triều đình thì nhà Mạc được phục hưng.

Ngô Đình Nga nói:

-Hiện nay thời cơ tốt nhất cho ta chiếm Đông Kinh đã có.

Bùi Văn Khuê hỏi:

-Có như thế nào?

Ngô Đình Nga nói:

-Trịnh Tùng đã đem hầu hết quân chủ lực đi đánh chúa Bầu họ Vũ ở Tuyên Quang. Các tướng giỏi như Đinh Văn Tả đang đem quân đi dẹp loạn ở Hải Dương, Kinh Bắc. Hiện nay Đông Kinh chỉ còn quân ngự lâm và một số ít do Trịnh Tráng trông coi mà thôi.

-Tối mai ta hành động, số quân ba vạn ta tập trung ở hướng Nam và Đông. Tốt nhất cho quân bí mật tập kết gần hoàng thành, tại hạ sẽ lừa quân lính mở cổng thành nói là vào gặp Trịnh Tráng có việc gấp. Khi lính mở cổng thành thì tràn vào, ai chống cự thì giết, không được chém giết lan tràn.

Ngô Đình Nga nói:

-Không được giết quân lính đã đầu hàng và bách tính, còn họ hàng nhà Lê, nhà Trịnh giết hết để báo thù cho cố lão tướng quân Nguyễn Quyện.

Ngô Đình Nga nói:

-Giết hết, nhổ cỏ nhổ tận gốc.

Ngô Đình Nga cười ha hả:

-Ha!ha!ha! Năm 1592 kinh đô tắm máu nhà Mạc, bây giờ đến lượt tắm máu hai họ Lê-Trịnh. Ha!ha!ha!

Hoàng hôn ngày tháng 6 trôi dần, Đông Kinh chìm dần trong bóng tối. Bùi Văn Khuê cùng các tùy tướng đi vào cổng hoàng thành phía Nam, nói với lính canh trên mặt thành:

-Mở cổng thành, ta vào gặp thế tử Trịnh Tráng có việc quân khẩn cấp.

-Thứ lỗi, tướng quân trình lệnh bài.

Bùi Văn Khuê rút lệnh bài giơ lên. Người lính canh đi xuống, phút chốc cổng hoàng thành mở toang. Bọn tùy tướng của Bùi Văn Khuê xông vào giết hết lính gác, tiếp theo là 3 vạn quân tràn vào hoàng thành và tử cấm thành. Bách tính sợ hãi đã vào nhà riêng đóng cửa nhưng kinh đô không một bóng người lính Lê -Trịnh. Quân phản loạn cùng Bùi Văn Khuê, Phan Ngạn, Ngô Đình Nga xông vào cung thất để giết vua Lê Kính Tông, tàn sát thân vương, gia quyến Lê-Trịnh nhưng các cung điện tư dinh đều trống rỗng, không một bóng người, chỉ còn lại những quần áo nhung lụa và đồ gia dụng vứt bừa bộn chất đống, chứng tỏ một cuộc tháo chạy vội vàng không lâu vừa diễn ra. 

(Còn nữa)

CVL

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}