Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Việt Nam diễn nghĩa (Tập V - Kỳ 30)

PGS TS Cao Văn Liên | Chủ Nhật, 23/08/2020 08:15 GMT +7
Trân trọng giới thiệu tiếp Tập V " NỘI CHIẾN TRỊNH – NGUYỄN VÀ NHÀ TÂY SƠN" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2020.
 
Ảnh: Thành Hoàng Đế là kinh đô của triều Tây Sơn trong lịch sử Việt Nam từ năm 1776 tới năm 1793, nay thuộc địa phận xã Nhơn Hậu, Thị xã An Nhơn, Bình Định. Năm 1776, sau khi đánh bại chúa Nguyễn, Nguyễn Nhạc lên ngôi hoàng đế nhà Tây Sơn và cho xây dựng kinh đô tại vị trí cũ của thành Đồ Bàn. Đây là nơi của Hoàng đế Thái Đức Nguyễn Nhạc ở nên gọi là thành Hoàng Đế. Nguồn: Internet
 
Kỳ 30.
 
Cửa vào thành Gia Định đã mở, Nguyễn Huệ cho quân ăn bữa chiều bằng bánh chưng, bánh đa, giò bò, giò lợn, sau đó rẽ hướng Tây, theo đường sông Cần Giờ vào thành Gia Định.
 
Sông Cần Giờ quanh co, có nhiều nhánh phụ. Mặt sông có thể dàn được ba chiến thuyền. Nguyễn Huệ cho 50 thuyền đi tiên phong dò đường. Mãi tới canh ba khi còn cách thành Gia Định nửa dặm, Nguyễn Huệ cho các chiến thuyền con tấn công. Đại bác đặt trên mặt thành Gia Định nã vào các chiến thuyền Tây Sơn, có tới 10 thuyền con trúng đạn bốc cháy. Các thuyền cháy rẽ vào các lạch ven sông mở đường cho các thuyền sau tiến lên. Trong khoảng lặng khi trên thành quân Nguyễn còn nạp đạn vào đại bác, Nguyễn Huệ ra lệnh cho đại bác ở các thuyền chiến lớn bắn dồn dập không ngừng. Thành Gia Định đắp bằng đất sét nên bị công phá, vỡ toang từng mảng lớn, các khẩu thần công trên thành gục đổ theo, quân trên thành tan xác bay lên trời. Khi gần bờ quân Tây Sơn nhảy lên đốt cháy cổng thành rồi ào ạt xông vào phun hỏa hổ, ném tạc đạn. Thành Gia Định bốc cháy tan hoang. 2 canh giờ sau, 2 vạn quân Nguyễn bị giết. Nguyễn Phúc Dương và Nguyễn Phúc Thuần được Lý Tài hộ giá chạy đi đâu không rõ.
 
Sáng hôm sau, trong tồng hành dinh, Nguyễn Huệ ăn sáng xong đang ngồi uống trà thì có thám mã về báo:
 
-Bẩm chủ tướng, Lý Tài đã đem hai chúa Nguyễn chạy về Hóc Môn.
 
-Gọi tướng Võ Văn Dũng, Phan Văn Lân vào đây.
 
-Dạ.
 
Võ Văn Dũng, Phan Văn Lân vào:
 
-Chủ tướng cho gọi.
 
-Tướng quân Võ Văn Dũng đem 1 vạn quân đi đường thủy, đến Hóc Môn cho đổ bộ bắt Lý Tài và 2 chúa Nguyễn.
 
-Mạt tướng tuân lệnh.
 
-Tướng quân Phan Văn Lân đã từng cai trị và chiến đấu ở đây nên thuộc địa hình đường sá, tướng quân đem 1 vạn quân đi đường bộ truy kích đến Hóc Môn bắt Lý Tài và hai chúa Nguyễn về đây.
 
-Mạt tướng tuân lệnh.
 
Ngày hôm sau Nguyễn Huệ được thám mã về báo:
 
-Dạ bẩm chủ tướng, Lý Tài từ Hóc môn chạy về Ba Giòng và đã bị Đỗ Thành Nhơn mai phục giết chết rồi ạ.
 
-Còn Nguyễn Phúc Dương và Nguyễn Phúc Thuần, Nguyễn Phúc Ánh chạy đi đâu?
 
-Dạ, Nguyễn Phúc Thuần, Nguyễn Phúc Ánh theo Đỗ Thành Nhơn về Tranh Giang rồi ạ.
 
-Còn Nguyễn Phúc Dương ?
 
-Dạ mạt tướng chưa dò la được ạ.
 
Lại có thám mã về báo:
-Dạ bẩm chủ tướng, Nguyễn Phúc Dương theo Trương Phúc Thân về Tam Phụ rồi ạ.
 
-Lệnh cho tướng quân Phan Văn Lân truy kích đến Tàm Phụ.
 
-Dạ.
 
10 ngày sau, thám mã về báo:
 
-Dạ, bẩm chủ tướng, Nguyễn Phúc Dương và Nguyễn Phúc Thuần chạy về Long Xuyên bị Chưởng cơ Thành quân ta bắt rồi ạ.
 
-Giải về đây.
 
-Dạ, tuân lệnh chủ tướng.
 
Ngày 29 tháng 10 năm 1777, Thái Thượng Vương Nguyễn Phúc Thuần và chúa Nguyễn Phúc Dương cùng 18 tướng lĩnh bị xử tử tại thành Gia Định. Chỉ có Nguyễn Phúc Ánh khi đó mới 15 tuổi chạy thoát. Nguyễn Phúc Thuần ở ngôi chúa được12 năm, thọ 23 tuổi, Nguyễn Phúc Dương ở ngôi chúa được 1 năm.
 
Sau 7 tháng chiến tranh, Nguyễn Huệ đã lật đổ ách thống trị của chúa Nguyễn ở Đàng Trong. Tại Nam Trung Bộ, Nguyễn Nhạc cũng đánh bại đạo quân Nguyễn do Chu Văn Tiếp chỉ huy. Tây Sơn cho đến năm 1777 đã làm chủ từ đèo Hải vân cho đến toàn bộ miền Nam Đại Việt gọi là Gia Định.
              
      VII
 
Sáng mùa hè năm 1788 nắng như lụa mỏng rải xuống miền Trung, nắng rải xuống thành Quy Nhơn đầy núi non, sông ngòi, cảnh sắc thiên nhiên như bức tranh tuyệt mỹ của trần gian. Phía Tây thành có dãy Kim Sơn cao xanh chất ngất, có núi Long Côn và gò Thập Tháp như hổ cuộn rồng chầu. Bốn nhánh của dòng sông Côn quanh co như rồng cuộn gặp nhau ở Lý Nhân tạo nên sự quy tụ thiêng liêng. Xa xa bốn hướng của thành có núi non cao thấp trùng trùng điệp điệp. Phía Bắc là núi Sa Lung, xa nữa là núi Phù Cũ, Hai Lương (đèo Nhông), núi Ô Nhi. Phía Nam thành, xa nữa có núi Phước Du, An Tường, phía Tây là dãy Hương Sơn nhô lên chạm mây gió quanh năm. Đầm Hải Hạc chu vi gần 1 vạn trượng tạo nên biển nước mênh mông. Núi Tháp Thầy soi xuống đầm làm nước thêm lung linh. Xa nữa là đầm Thị Nại mênh mông quanh năm vỗ sóng vào chân núi Triều Châu hoang dã, hoành tráng.
 
Thành Quy Nhơn còn gọi là thành Đồ Bàn do vua Chiêm Thành InđravarmanIV xây dựng vào thế kỷ X. Trong hai năm 1777-1778 Nguyễn Nhạc cho sửa chữa lại thành, rộng hơn chu vi thành cũ 10 dặm, cao 2 trượng, tường dầy nửa trượng. Phía Ngoài thành còn có một vòng thành thứ hai bao quanh gọi là Càn Thành. Trong thành có điện bát giác cho hoàng đế thiết triều. Phía sau điện bát giác có chính tâm điện của cung phi và hoàng hậu, phía trước có lầu bát giác cho vua ở. Tả hữu là từ đường thờ tứ thân phụ mẫu của vua và còn nhiều cung điện khác như cung Quyền Bồng, Nam Môn Lầu. Trong thành Đồ Bàn bày la liệt những tác phẩm điêu khắc của Chiêm Thành như voi đá, ngựa đá, nghé đá, vũ công, vũ nữ bằng đá. Qua bao binh lửa, trong thành Đồ Bàn vẫn còn lại ngọn tháp Chăm màu nâu sừng sững nhô lên trời cao bất tử.
 
Hôm nay trong điện bát giác tụ hội đầy đủ các anh hùng hào kiệt, các tướng lĩnh đang dự buổi lễ đăng quang lên ngôi hoàng đế của Nguyễn Nhạc, khai sáng ra nhà Tây Sơn. Trên ngai vàng, Nguyễn Nhạc mặc áo long bào màu vàng có hai con rồng màu đỏ uốn quanh và quy tụ đầu vào hình mặt trời trước ngực, đầu đội vương miện vàng có nhiều dây dài xuống gần vai là những hạt minh châu óng ánh, buông xuống phất phơ lung linh. Chân hoàng đế đi hài vàng. Một hồi trống cái nổi lên báo hiệu lễ đăng quang bắt đầu. Nguyễn Nhạc nói:
 
-Hỡi các anh hùng hào kiệt, chúng ta là những nông dân áo vải ở ấp Tây Sơn chỉ muốn thời thế thanh bình để an cư lạc nghiệp, nhưng nhà Nguyễn suy tàn đẩy bách tính vào con đường khổ cực, nghèo đói qua các đời. Trong khi đó, bọn quý tộc cầm quyền sống cực kỳ xa hoa lãng phí. Để có tiền xa hoa lãng phí chúng ra sức tận thu vơ vét bóc lột nông dân và bách tính, cái gì cũng có thể mua bán, mua bán kỷ cương pháp luật, mua bán quan tước làm bại hoại thuần phong mỹ tục, bại hoại đạo đức xã hội và con người. Vì “Quan bức dân phản”,  chúng ta phải đứng lên cứu lấy mình, cứu bách tính khỏi cơn nước sôi lửa bỏng đã 200 năm trời. Nhờ sự phù hộ của trời đất, tổ tiên, nhờ sự hy sinh của bách tính và của các anh hùng hào kiệt, chúng ta đã lật đổ sự thống trị của chúa Nguyễn, giải phóng giang sơn, giải phóng bách tính từ Quảng Nam đến mũi Cà Mau. Đất nước một ngày không thể không có vua. Nay ta tuân theo mệnh trời và lòng dân, đáp ứng lòng mong mỏi của các anh hùng hào kiệt, của thần thánh tổ tiên, ta chính thức lên ngôi hoàng đế, lấy đế hiệu Minh Đức hoàng đế, niên hiệu Thái Đức, lấy kinh đô là thành Đồ Bàn, nay đổi là thành Hoàng Đế, quốc hiệu Đại Việt. Nay bố cáo cho trời đất thánh thần, bách tính trong thiên hạ biết, ngõ hầu hướng về để tự hào đất nước từ nay có minh chủ.
 
(Còn nữa)
 
CVL
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}