Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Việt Nam diễn nghĩa (Tập V - Kỳ 37)

PGS TS Cao Văn Liên | Chủ Nhật, 30/08/2020 08:20 GMT +7
Trân trọng giới thiệu tiếp Tập V " NỘI CHIẾN TRỊNH – NGUYỄN VÀ NHÀ TÂY SƠN" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2020.
 
Ảnh minh hoa: Chuyện tình công chúa Ngọc Hân và Nguyễn Huệ được tái hiện trên phim. Nguồn: Internet.
 
Kỳ 37.
 
Thủy quân Tây Sơn tràn lên bờ. Hoàng Phùng Cơ chưa kịp dàn trận đã bị quân Tây Sơn lao vào chém giết. Quân Trịnh tan vỡ tháo chạy. Các tùy tướng và 6 con trai của Hoàng Phùng Cơ tử trận. Hoàng Phùng Cơ cùng hai con còn lại mở đường máu thoát thân. Nguyễn Huệ trên mình voi ra lệnh:
 
-Tiến đánh bến Tây Long.
 
-Dạ, tuân lệnh Bắc Bình Vương.
 
Quân Tây Sơn đông như kiến có xông đến. Trịnh Khải trên mình voi cầm cờ hiệu ra lệnh:
 
-Xông lên giết.
 
Sau mệnh lệnh của chúa, quân Trịnh hoảng sợ chỉ đứng im tại chỗ, khi quân Tây Sơn ào lên chém giết thì bỏ chạy hết. Trịnh Khải quay voi vào thành thì đã thấy cờ đỏ Tây Sơn cắm đầy hoàng thành và phủ chúa tung bay phấp phới. Trịnh Khải quay voi chạy về hướng Sơn Tây. Chạy đến Hạ Lôi, Yên Lãng thì quân sĩ tan tác hầu như không còn ai. Thầy dồ Nho Tiến sĩ Lý Trần Quán ra đón Trịnh Khải, quỳ hành lễ khóc nói:
 
-Để chúa long đong vất vả, tội ở hạ thần.
 
Trịnh Khải đáp:
 
-Thầy làm gì có tội. Tội là ở bọn tham quan ô lại làm dân tình khổ cực, lòng bách tính vì thế không còn hướng về nhà Trịnh nữa làm phủ chúa diệt vong.
 
Lý Trần Quán gọi:
 
-Người đâu.
 
-Dạ.
 
-Cho gọi học trò của ta là Nguyễn Trang đến đây.
 
-Dạ.
 
Nguyễn Trang bước vào:
 
-Dạ kính chào thầy, kính chào chúa thượng.
 
Lý Trần Quán nói:
 
-Nay nước nhà gặp nạn làm cho chúa long đong. Thầy già yếu rồi, nhờ cậy con đem chúa lên miền Sơn Tây xa kinh thành trốn tránh. Con nhớ lấy câu trung hiếu trong sách thánh hiền đã dạy mà hành động.
 
-Dạ con xin vâng lời thầy.
 
Cơm nước xong thì chúa tôi rời khỏi nhà Lý Trần Quán. Nguyễn Trang dắt ngựa cho chúa đi nhưng không lên Sơn Tây mà lại quay về Thăng Long. Trịnh Khải hỏi:
 
-Sao ngươi lại quay lại Thăng Long.
 
-Phải, ta quay về Thăng Long vì muốn bắt chúa nộp cho Tây Sơn lấy thưởng. Thời buổi hỗn loạn nhiễu nhương, chữ trung hiếu đã bị vua chúa và quan lại các ngươi phá tan từ lâu rồi, làm gì còn tồn tại mà tôn thờ.
 
Trịnh Khải ngao ngán thở dài. Không ngờ cơ nghiệp 200 năm của nhà Trịnh mà tổ tiên là Trịnh Thế Tổ để lại, Trịnh Tùng, Trịnh Tráng, Trịnh Tạc dầy công xây dựng bây giờ sụp đổ trong tay con cháu như ta. Ta không thể làm nhục tổ tiên oanh liệt được. 
 
Nghĩ vậy, nhân lúc Nguyễn Trang dắt ngựa không chú ý, Trịnh Khải lén rút con dao ngắn đeo bên mình tự đâm vào cổ mà chết. Năm đó Trịnh Khải mới 23 tuổi, ở ngôi chúa được 4 năm.
 
Nghe tiếng động, Nguyễn Trang giật mình quay lại thấy Trịnh Khải gục trên ngựa, máu chảy đầm đìa. Nguyễn Trang xé áo buộc vào cổ chúa cho không chảy máu rồi cứ thế dắt chúa về cho Tây Sơn. Nguyễn Hụê đang ngồi trong phủ chúa Trịnh thì có tùy tướng vào báo:
 
-Dạ, bẩm Bắc Bình Vương, có kẻ bắt được Trịnh Khải đem nộp nhưng dọc đường chúa đã tự đâm cổ chết rồi.
 
Nguyễn Huệ bước ra và gọi:
 
-Người đâu.
 
-Dạ.
 
-Lấy chiếu trải ra, cho đỡ Trịnh Khải xuống.
 
Quân lính đỡ Trịnh khải nằm xuống chiếu. Nguyễn Huệ nhìn và nói:
 
-Sao không sống cùng ta hưởng phú quý, trẻ tuổi thế này chết đi thật uổng.
 
Nguyễn Hụê hỏi Nguyễn Trang:
 
-Ngươi làm nghề gì?
 
-Dạ bẩm chúa công, tại hạ là học trò.
 
-Học trò đọc sách thánh hiền dạy trung hiếu. Sao lại phản chúa?
 
-Dạ bẩm, thời buổi loạn lạc, vua chúa coi dân như cỏ rác, làm gì có chữ nhân, không còn chữ nhân thì làm gì còn chữ trung, hiếu.
 
Nguyễn Huệ nói:
 
-Đáng lý ta bắt giam người vào ngục vì tội bất trung nhưng ngươi nói có lý. Đạo đức giáo lý sụp đổ là do vua quan, nhà ngươi chỉ là nạn nhân thôi. Nhưng ta không thưởng cho ngươi đâu. Ngươi đi nhanh kẻo ta đổi ý.
 
-Dạ, đa tạ chúa công.
 
Nguyễn Huệ gọi:
 
-Người đâu.
 
-Dạ.
 
-Cho mai táng Trịnh Khải theo lễ tước vương.
 
-Dạ, tuân lệnh.
 
Còn nhà Nho Lý Trần Quán được tin Nguyễn Trang bắt chúa nộp cho Tây Sơn, chúa Trịnh Khải đã tự sát chết thì kêu lên:
 
-Trời ơi, cả đời dạy đạo trung hiếu cho học trò, nay học trò lại bất trung phản chúa, ta còn mặt mũi nào đứng trong làng Nho nữa.
 
Rồi Lý Trần Quán đào mộ, sai người nhà chôn sống mình.
 
Nguyễn Hụê trong phủ chúa thì có tùy tướng vào báo:
 
-Dạ bẩm Bắc Bình Vương, có sứ giả của vua Lê Hiển Tông mời Bắc Bình Vương vào  Long Phượng Thành.
 
Nguyễn Huệ đi vào điện Vạn Thọ, trông thấy vua Lê Hiển Tông là một cụ già hiền lành, râu tóc bạc phơ. Vua ngồi ở ghế tràng kỷ, chung quanh có nội thị và thị nữ đứng hầu. Nguyễn Huệ hành lễ:
 
-Kính chào hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.
 
Vua Lê Hiển Tông nói, giọng nhỏ nhẹ:
 
-Miễn lễ, Bắc Bình Vương đứng dậy đi.
 
-Tạ ơn hoàng thượng.
 
Sau một lượt trà, vua Lê Hiển Tông nói:
 
-Tướng quân đã biết, Bắc Hà tồn tại vua Lê-chúa Trịnh từ 200 năm nay, trong đó phủ chúa nắm hết quyền, bên Long Phượng thành của nhà Lê chỉ là hư vị. Nay tướng quân ra chỉ một trận là lật đổ nhà Trịnh, đem lại thực quyền cho nhà Lê, trẫm thật là biết ơn và cảm kích.
 
Nguyễn Huệ khiêm tốn đáp:
 
-Thần là dân áo vải vốn không ham mộng đế vương, nhưng vì thời thế loạn lạc, bách tính lầm than, thần phải cầm gươm lên ngựa để mong cứu vớt lê dân, thống nhất thiên hạ. Nay ra Bắc Hà lật đổ nhà Trịnh nhanh chóng là nhờ hồng phúc của Nhà Lê, hồng phúc của hoàng thượng, hạ thần thật chẳng có công lao gì. 
 
Lê Hiển Tông nói:
 
-Quả nhiên Bắc Bình Vương thật tài đức vẹn toàn. Nay ta gia phong tướng quân là Nguyên Soái Uy Quốc công.
 
Nguyễn Huệ vội hành lễ:
 
-Đa tạ hoàng thượng, thần tuân chỉ.
 
Hôm sau vẫn trong điện Càn Nguyên vua Lê Hiển Tông nói:
 
-Để cho tình nghĩa của Uy Quốc Công với triều đình nhà Lê thêm bền chặt, ta có một công chúa thứ chín tên là Ngọc Hân, năm nay tròn 16 tuổi, tài sắc vẹn toàn, chẳng hay tướng quân có rộng lượng cho nó về làm thê thiếp hay không?
 
Nguyễn Hụê đáp:
 
-Đa tạ hoàng thượng quan tâm, cho dân áo vải như hạ thần sánh duyên cùng lá ngọc cành vàng.
 
Thế rồi kinh đô Thăng Long diễn ra đám cưới của Nguyên Soái Uy Quốc Công với công chúa Ngọc Hân vô cùng tưng bừng vui vẻ. Đúng là trai anh hùng gái thuyền quyên, duyên trời đã định. Nhưng hết ngày vui thì đã tiếp ngay đến ngày buồn, ngày 17 tháng 7 năm 1787, vua Lê Hiển Tông băng hà ở điện Vạn Thọ do tuổi cao sức yếu. Nhà vua ở ngôi được 47 năm, thọ 70 tuổi, mai táng ở Bàn Thạch Lăng. Nguyễn Huệ được triều đình cử làm chủ Quốc tang cho nhạc phụ. Triều đình cũng ủy thác cho Nguyên Huệ chọn người kế vị ngai vàng. Nguyễn Huệ nói với công chúa Ngọc Hân:
 
-Theo nàng thì giữa Lê Duy Cận, huynh của nàng và Lê Duy Kỳ, ai xứng đáng tài đức lên ngôi?
 
(Còn nữa)
 
CVL
Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}