Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Vọng phu - Nhớ bến sông quê

Đinh Văn Sùng | Thứ Hai, 02/12/2019 21:50 GMT +7

 

Văn hiến trân trọng giới thiệu hai bài thơ mới của tác giả Đinh Văn Sùng.

VỌNG PHU

Đất nước mình đâu cũng gặp Vọng phu

Đâu cũng gặp những đoá hoa bất tử

Mấy nghìn năm suốt chiều dài lịch sử

Bao chiến công còn vang vọng núi sông.

 

Ôi! Mỗi làng quê, thành phố, ruộng đồng

Đâu cũng thắm máu anh hùng, liệt sĩ

Để dãy Trường Sơn vươn cao hùng vĩ

Biển Đông xanh xanh thẳm tới chân trời.

 

Tổ quốc linh thiêng! Tổ quốc sáng ngời!

Cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió

Hồn dân tộc, hồn ông cha ở đó

Đi giữa dòng đời..., lệ ứa hàng mi.

 

Đất nước mình đâu cũng gặp Vọng phu

Mãi chờ chồng nên trở thành "hoá đá"

Trước bão tố; trước phong ba, sóng cả

Vẫn vững vàng "luỹ thép", vẫn hiên ngang.

 

Hỏi có nơi nào trên khắp thế gian

Đâu cũng gặp nhiều Vọng phu đến thế?

Mới thấu hiểu nỗi bể dâu, dâu bể

Cái giá hoà bình hạnh phúc hôm nay.

 

Hãy vui lên cuộc sống giữa tháng ngày

Song đừng quên sự hy sinh gian khổ

Hãy ghi nhớ! Xin ngàn lần ghi nhớ!

Giang sơn này bởi xương máu xây lên.

 

  Đinh Văn Sùng - Hà Nội, ngày 30/11/2019

        NHỚ BẾN SÔNG QUÊ

 

Tôi xa quê một ngày cuối mùa thu

Xa bến sông rực vàng màu hoa cải

Gió heo may từng làn hương thổi lại

Hương lúa đồng, hương hoa cải bay bay.

 

Ngày xa quê, xa cả bến sông này

Xa con đò trên dòng sông thuở ấy

Vào bộ đội lên đường đi chiến đấu

Tháng năm dài đằng đẵng phía trời Nam.

 

Bên chiến hào rực lửa khói đạn bom

Giữa sống-chết chỉ cách nhau gang tấc

Đã có lần giặc bủa vây bốn phía

Đồng đội hy sinh, mình bị thương rồi...

 

Chiến dịch đi qua, chiến dịch liên hồi

Người trước ngã thì người sau xốc tới

Quyết chiến đấu để giành ngày thắng lợi

Giải phóng miền Nam, thống nhất nước nhà.

 

Và đến ngày vang khúc Khải hoàn ca

Tổ quốc ơi đã bao đêm không ngủ

Như người lính lấp lánh sao trên mũ

Máu đổ ngàn ngày để có hôm nay.

 

Về thăm quê thoả nỗi nhớ bao ngày

Gặp lại người thân, bạn bè, làng xóm

Xúc động nghẹn ngào rưng rưng khoé mắt

Còn đó dòng sông bên lở, bên bồi.

 

Con đò mang bao thương nhớ đâu rồi

Hoa cải vẫn vàng người đâu chẳng thấy

Người lái đò trên dòng sông thuở ấy

Bom thù cướp đi lúc mặt trời lên.

 

Bến sông nay lưu giữ những dòng tên

Bia căm thù được khắc trên phiến đá

Tên người quen có cả tên người lạ

Của người dân và bộ đội về đây...

 

Mắt tôi nhoè đi qua những làn mây

Ôi chính quê hương cũng là trận tuyến

Những năm trường cả nước vào cuộc chiến

Thì hậu phương cùng chia lửa với mình.

 

Ngắt vội bó hoa cải vàng tươi xinh

Đặt ngay ngắn trước tấm bia di tích

Tôi lặng lẽ cúi đầu xin bái biệt

Những con người sống mãi với sông quê!

 

Đinh Văn Sùng

-  Hải Dương-Hà Nội, ngày 16-18/11/2019

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}