06:23 ICT Thứ ba, 02/09/2014

Trang nhất » Tin Tức » Tác phẩm

Con gái người lính đảo

Thứ năm - 30/01/2014 14:00
Dạo mẹ mất, Nhâm như con chin non rơi từ trên cành cao xuống đất, Nhâm bỏ học cả tuần liền, đôi mắt lúc nào cũng xưng húp. Đêm đêm mẹ về trong giấc ngủ, lúc vuốt ve những sợi tóc vàng hoe của Nhâm. Có đêm mẹ ghì Nhâm chặt quá nghẹt thở. Nhâm giẫy giụa, la hét vùng dậy hoá mình đang mơ. Nhâm bàng hoàng gục xuống gối khóc dấm dứt.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
Ngày ngày Nhâm thơ thẩn góc nhà, xó vườn. Đôi mắt vô hồn nhìn chỗ nào  cũng thấy sương lãng đãng. Bà nội Nhâm thương cháu quá, một tay dìu cháu vào nhà, một tay kéo vạt áo chấm nước mắt. Bố Nhâm nén nỗi đau trong lòng, ngồi hút thuốc vặt mắt nhìn xa xăm. Bố đã nghỉ hết phép, phải điện về đơn vị xin ở thêm tuần nữa để lo việc gia đình. Ngày mai, bố đã đi rồi, chỉ còn hai bà cháu trong căn nhà lạnh lẽo. Bố Nhâm đóng quân xa lắm, tận ngoài trùng khơi. Nơi ấy chỉ có chim hải âu làm bạn cùng với sóng xô vào bờ đá ì ầm. Bất chợt nhìn thấy một cánh buồm hay một con tàu, cả đảo nhảy lên reo mừng chờ đợi.

Thấy bố ngồi ở ghế. Nhâm lẳng lặng đến bên cạnh. Bố kéo đầu Nhâm vào sát ngực mình, giọng nghẹn ngào:

- Bố phải về đảo, con ở nhà với bà ngoan nhé. Mẹ không ở với bố con mình nữa những không phải là mất tất cả. Nhìn thấy con gái là bố nhìn thấy hình bóng mẹ ở mãi mãi trong tim!

 Nhâm thấy trên má mình thấm những giọt nước mắt của người bố thân yêu. Không hiểu tại sao lúc ấy Nhâm lại cứng cỏi đến thế. Nhâm nói với bố:

- Bố ơi, bố cứ về đơn vị. Biển xanh đang cần bố. Đảo xa đang chờ bố. Bố cứ đi làm nhiệm vụ canh giữ biển khơi Tổ quốc được bình yên. Con đã học lớp 7 rồi không sợ ma nữa đâu. Con còn có bà ở bên cạnh, bố viết thư hay điện về cho con luôn là được!

- Con phải chịu khó học, lúc nào cũng nghĩ có mẹ ở bên. Mẹ vẫn giở từng trang vở con viết, xem từng bài kiểm tra con làm. Thương bố, nhớ mẹ, yêu bà con phải học thật giỏi nhé!

Sáng sớm sau, bố lên đường, Nhâm tần ngần đứng ở ngõ nhìn theo bóng bố khất dần sau dạng tre đầu làng. Từ ngày ấy đến giờ đã hơn ba năm trôi qua, nỗi đau đã thấm vào từng mảng da thớ thịt của Nhâm rồi. Năm nay Nhâm thi vào cấp 3, mới nhận được thư bố bảo sẽ về đúng dịp này. Nhâm thấp thỏm chờ đợi.

Vừa đi vun lạc ngoài bãi về, thấy xe của bố dựng ở sân, Nhâm reo lên sung sướng. Bố chạy ra, ôm chầm lấy con gái vào lòng. Bố vuốt mái tóc đã chảy trên tấm lưng thon lẳn của Nhâm, âu yếm:

- Con gái bố đã thành thiếu nữ rồi, học có giỏi không?

 - Con là lớp trưởng phải học giỏi chứ ạ!

- Ờ thế là bố mừng. Thi xong muốn đi đâu chơi bố chiều!

- Hoan hô bố, nhưng con là hoa tiêu bố chỉ làm tài xế thôi đấy!

Quang nhìn con gái bước vào tuổi dậy thì, lặng lẽ gật đầu, tủm tỉm cười. Đêm ấy, Nhâm mở nhạc đến khuya, đi ra, đi vào hát mãi câu: “Tình mẹ bao la như biển ... dạt dào…”. Khi con gái đã đi ngủ, Quang ra chõng tre dưới gốc cây hồng ngồi với mẹ. Bà vừa bỏm bẻm nhai trầu vừa tỉ tê:

- Kỳ này con về nên tính chuyện cho mình đi. Mẹ thấy trong người ngày càng yếu. Con Nhâm học mỗi năm một lớp, càng học lờn càng vất vả quá. Thấy con bé vứt cặp xuống bàn, ăn vội bát cơm lại cầm cào, cầm cuốc lao ra ruộng vườn tội lắm. Nó đang tuổi ăn, tuổi học đâu đã đến lúc bắt nó phải lo!

Quang rít từng hơi thuốc thật sâu im lặng một lúc rồi thủng thẳng nói:

- Cứ nghĩ đến việc ấy con mất ngủ đã bao đêm. Bây giờ cháu Nhâm đã lớn, đã hiểu biết rồi, con phải lựa  xem ý cháu thế nào mẹ ạ!

- Nó bảo với mẹ:  “Lần này bố cháu về  phải bắt lấy mẹ hai cho cháu bà nhé!”

Sáng chủ nhật, Nhâm dậy sớm, ra vườn cắt mấy bông huệ trắng muốt cắm lên bàn thờ mẹ. Thấy bố mặc quần áo, dắt xe ra sân Nhâm đến bên bấm vào tay bố. Quang hiểu ý con, quay vào vái trước bàn thờ vợ rồi mới nổ máy đưa con lên huyện.

- Con gái ơi, định đi đến chỗ nào trước đấy?

Nhâm ghé vào tai bố:

- Bí mật, bao giờ đến nơi con mới nói!

Khi hai bố con đến phố huyện, Nhâm bảo bố dừng xe và thì thầm làm ra vẻ quan trọng:

- Hôm nay, con cho bố gặp một người rất quen. Người ấy đã đọc tất cả thư của bố gửi về cho con!

- Ai mà con tin thế?

- Người này đã dạy con trồng hoa trước nhà mình. Cô ấy đem về giống hoa huệ và bảo con: “Mẹ cháu thích hoa huệ lắm, nhớ chăm bón cho tốt lấy hoa cúng mẹ hàng ngày nhé!”. Bố nhớ ra chưa?

- Bố chịu, xa quê lâu rồi nhớ làm sao được!

- Mẹ đỡ đầu của con đấy!

Ngày chủ nhật, cơ quan văn hoá huyện vắng tanh. Cả dãy chỉ còn một mình Thuỷ ở lại. Cô đang cắt bộ váy áo cho Nhâm, hẹn tuần sau mang về để Nhâm mặc thử. Nghe tiếng xe đỗ trước cửa, Thuỷ nhìn ra reo lên:

- A cháu Nhâm

Thấy Quang, Thuỷ sững sờ, đứng dậy lúng túng chào: “Anh mới về!”

Nhâm kéo bố vào phòng, thoăn thoắt tráng ấm, pha trà tự nhiên như ở nhà mình. Đặt bộ ấm chén lên bàn, Nhâm lễ phép:

- Bố ngồi chơi với cô, con đi mua mấy quyển sách để ôn tập!

Như bị ai đuổi, Nhâm nổ máy vụt đi. Quang nhìn Thuỷ lắc đầu cười:

- Lần này, tôi về thấy cháu thay đổi tính nết nhiều quá!

- Anh thấy chưa con gái anh đã khôn hơn tuổi rồi đấy!

Thuỷ với vợ Quang là hai người bạn từ thuở  học sinh. Học hết lớp 7, Hiền ở nhà mấy năm rồi xây dựng gia đình với Quang. Thuỷ học tiếp cấp 3, tiếp mấy năm đại học và về làm việc tại phòng văn hoá huyện. Hai người khác cảnh nhưng họ có một tình bạn bền chặt. Chính Thủy là người đón Nhâm khi lọt lòng và đưa cho Quang bế. Hôm Hiền mất, Thuỷ ôm chặt Nhâm ngồi bên linh cữu bạn, nước mắt đầm đìa. Quang đi xa nên ít gặp Thuỷ, song từ ngày Hiền mất Nhâm hay tìm đến người bạn thân của mẹ ngày xưa. Giọng của Thuỷ nhẹ nhàng nhưng da diết. Quang ngồi thẫn thờ nghe...

...Con bé nó thương anh lắm. Nó bảo cháu lên với cô, ở gần cô như ở với mẹ cháu rồi. Chỉ thương bố cháu ở xa thiếu thốn tình cảm. Mỗi lần về nghỉ phép ở quê vui đấy rồi lại buồn đấy. Cứ nhìn vào mắt của bố cháu là biết. Đàn ông ở tuổi như bố cháu goá vợ khổ lắm cô nhỉ? Cô và cháu có cách nào giúp bố cháu được không? Nhiều lúc nghe nó nói như một bà cụ già, nó bảo em thế này: “Sao cô đứng chờ ai mà lâu thế. Cô định làm gái tân suốt đời hay sao. Cô còn đẹp hơn cả mẹ cháu  ngày trước đấy chứ!” Có lần nó lại bảo: “Nhất định cháu sẽ đem về cho cô một chú thật tốt” . Nghe nó nói em chỉ cười hoài. Con bé thật nhanh nhẹn và hóm hỉnh. Anh có đứa con như thế mãn nguyện quá...

- Tôi biết cháu tin cô lắm. Bố con tôi cảm ơn Thuỷ nhiều!

- Thôi nói chuyện khác đi anh, cháu Nhâm về rồi đấy!

Nhâm dựng xe, cầm chùm vải đỏ lựng bước vào. Thấy bố và cô Thuỷ bốn mắt nhìn nhau trong im lặng. Nhâm le te chia vải cho hai người, ngồi xuống ghế bóc vải cho cô Thuỷ.

- Con không công bằng rồi, sao chỉ bóc riêng cho cô Thuỷ?

- Cô ơi, cô bóc cho bố cháu đi, bố cháu đang tỵ đấy. À bố này, từ nay cho con gọi cô Thuỷ là mẹ nhé, bố đồng ý đi!

   Quang đưa mắt nhìn Thuỷ, đôi gò má đã sạm của người con gái ngoài ba mươi ửng đỏ dần. Thuỷ quay đi dấu những giọt nước mắt hạnh phúc đang lăn trên mi. Bỗng Thuỷ ôm ngang vòng eo của Nhâm, giọng nói ngọt ngào:

“Mẹ cảm ơn con gái!”. Những tia nắng sớm mai dọi vào tấm màn gió ở phòng Thuỷ làm cho những bông cúc vàng thêm lung linh rực rỡ./.

Tác giả bài viết: Phạm Huy Định Phạm Huy Định (Hội VHNT Hòa Bình)

Nguồn tin: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam

Share it:

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới
Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn