Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Ngọn gió của làng

Hà Tuấn Ngọc | Thứ Sáu, 26/06/2020 09:23 GMT +7

Trân trọng giới thiệu thơ mới sáng tác của Hà Tuấn Ngọc.

Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet.

NGỌN GIÓ CỦA LÀNG

Em hỏi anh lên rừng hay ra biển ?

Đi về đâu cho thành phố buồn tênh !

Như ngàn xưa loài người tìm số phận

Giữa trập trùng sóng gió nổi nênh...

Đường cái quan bây giờ hun hút

Những barie hạ xuống lạnh lùng

Vừa vui đấy mà nụ cười lại tắt

Em nghĩ gì , mà ánh mắt mông lung

Anh chợt nhớ một thời xa ngái

Từng mơ màng gửi nắng cho nhau

Xua cái rét gió mùa đông bắc

Ngày bắc đêm nam chờ đợi tiếng còi tàu

Em tìm đến những nơi anh đã đến

Những hoang sơ mê hoặc chẳng còn đâu

Đã đến lúc chẳng thể nào khác được

Những giấc mơ tan tác, nát nhàu ...

Quê mùa này hoa dẻ , hoa cau

Vẫn dịu dàng gửi hương vào trong gió

Gió từ dòng Lô vẫn thổi vào làng Đọ

Qua triền đê níu bước anh về

Ngọn gió làng cho anh những đam mê

Giải cơn khát suốt một thời trai trẻ

Để bây giờ được về với mẹ

Ngồi hóa vàng trong tiếng sáo diều đêm ...

H-T-N

26 -6-2020

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}