Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Văn thơ:

 

Sớm mai vàng

Vũ Gia Hà | Thứ Tư, 16/09/2020 20:08 GMT +7

Tôi viết bài thơ này để ghi lại một buổi sớm mai ở thôn quê. Nơi đó, có người mẹ kính yêu, có những thứ đẹp đẽ mà chỉ thôn quê mới có.

Ban mai. Ảnh internet

 

 Sớm mai vàng

             Vũ Gia Hà

     (Bài thơ này để kính tặng mẹ, để gửi đến một người có tâm hồn đẹp và thôn quê yêu dấu)

 

Sáng sương mơ vẫn còn ngái ngủ

Con đường làng đất ủ trăng đêm

Mấy vết chân gần bụi cỏ mềm

Ai vẽ thêm những cành gió réo

Chú chó con ra vẻ khéo léo

Nhảy qua từng lá héo mới rơi

Chú chim sâu đợi ánh mặt trời

Ngẩng cao đầu nhìn qua mái ngói

Chú như nghe được cao xa nói

Thi thoảng lắc đầu cất gọi ai

Mẹ đã dậy từ lúc sao phai

Chong đèn sáng ở ngoài lối cửa

Mẹ xuống bếp quẹt diêm nhóm lửa

Hông xôi bán sửa soạn đời con

Trên chiếc giường những giấc mộng non

Cứ bám víu mỏi mòn tay mẹ

Bố mất sớm như cây bị chẻ

Lá làm sao mạnh mẽ được đây

Có những đêm trăng gầy vướng mây

Chẳng có bố để mà chạy đến

Mẹ đưa tay chỉ vào chú nhện

Linh hồn bố ràng rện vào con

Sáng sương mơ vẫn còn yên lặng

Tiếng chân gà đạp vào hòn đá

Tiếng sủi tăm dưới ao của cá

Tiếng la la xa quá ở đâu

Tôi nằm mộng đã dậy hồi lâu

Qua cửa sổ nhìn bầu trời tối

Chẳng nghĩ gì mà lòng vướng rối

Sáng sương mơ dần tỏ muôn lối

Từ các ngõ tiếng chổi kêu lên

Chú giun đất vùi mình kín đáo

Chú trâu hiền đợi tiếng sáo đi

Cả làng quê rõ nét vàng ni

Khi mặt trời cựa mi mở mắt.

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}