Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ
Tin nóng
Thứ Năm, 21/01/2021 18:12

Sách:

 

Việt Nam diễn nghĩa (Tập IV - Kỳ 11)

PGS TS Cao Văn Liên | Thứ Năm, 18/06/2020 08:07 GMT +7

Trân trọng giới thiệu tiếp Tập IV " NỘI CHIẾN NAM – BẮC TRIỀU" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2020.

triều Lê Sơ. Nguồn: Internet

Kỳ 11.


Vào tối hôm 27 tháng 7 năm 1522, như thường lệ chiếc xe chở thực phẩm cho vua vẫn đi vào cung điện, sau đó đi vào nhà bếp hoàng gia, sau khi dỡ rau, thịt, thực phảm và hoa quả,  xe lại được bịt kín và dời đi trước con mắt nhìn ngó của quân túc vệ của Mạc Quyết và quân canh giữ điện Kim Quang của Mạc Đăng Doanh. Một tên lính chặn xe:


- Dừng xe, xuống xe để khám xét.


Người đánh xe ngựa nói:


- Dạ bẩm quan, xe chở thực phẩm cho nhà bếp hoàng gia, vừa mới vào chỉ nửa canh giờ, xuất hết thực phẩm cho nhà bếp, bây giờ quay ra.


Viên chỉ huy bảo:


- Xe này chở thực phẩm cho hoàng thượng, vừa khám rồi, đi đi.


- Dạ, tạ ơn quan chỉ huy.


Chiếc xe ra khỏi Long Phượng thành, hoàng thành và cuối cùng ra khỏi kinh thành và chạy một mạch lên Sơn Tây. Khi đến vùng Minh Nghĩa, Sơn Tây xe dừng lại, bọn người vội vã lên xe lôi đủ các thứ bao tải, sọt tre và đỡ một người nằm dưới sàn xe dậy. Một người nói:


- Để hoàng thượng khổ cực thế này tội chúng thần đáng muốn chết.


Người được dấu dưới sàn xe chính là vua Lê Chiêu Tông. Chuyến đi trót lọt như vậy là nhờ sự giúp đỡ của Phạm Hiền, Phạm Thứ. Khi Lê Chiêu Tông bước xuống xe thì các tướng Hà Phi Chuẩn, Đàm Thận Huy, Lê Đình Tú phủ phục dưới đất và nói:


- Hoàng thượng vạn vạn tuế, xa giá khổ cực long đong, tội các hạ thần đáng muốn chết.


Lê Chiêu Tông mệt mỏi nói:


- Các ái khanh đứng dậy đi, xa giá long đong vất vả tội ở thần quyền nghịch đạo, không phải lỗi ở các khanh. Đa tạ các khanh đã hộ giá..


Cả bọn đưa vua Lê Chiêu Tông vào căn nhà gỗ lợp ngói nghỉ ngơi. Hôm sau thì bọn Nguyễn Kính, Nguyễn Áng đem quân tới, các võ quan Sơn Tây cũng đem quân về hộ giá. Thanh thế quân cần vương rất lớn.


Hôm sau 28 tháng 7, Mạc Đăng Dung đang ngồi trong phủ thì có Mạc Đăng Doanh và Mạc Quyết vào báo:


- Bẩm thân phụ, đêm qua vua Lê Chiêu Tông đã bỏ trốn lên Sơn Tây, đang tập hợp quân cần vương chống lại chúng ta.


Mạc Đăng Dung giận dữ:


- Các ngươi canh phòng giám sát thế nào vậy? Mạc Quyết coi quân túc vệ, Mạc Đăng Doanh coi điện Kim Quang mà để Lê Chiêu Tông trốn thoát. Làm ăn vậy sao?


Mạc Quyết nói:


- Dạ, đệ xin chịu hình phạt vì vua lẩn trốn trong xe chở thực phẩm. Thực không ngờ…


Mạc Đăng Dung nói:


- Gọi Hoàng Duy Nhạc đến đây.


Hoàng Duy Nhạc bước vào:


- Dạ, chúa công cho gọi mạt tướng?


Mạc Đăng Dung ra lệnh:


- Nay vua Lê Chiêu Tông bỏ chạy lên Sơn Tây tụ hội quân cần vương chống lại ta. Tướng quân đem 4 vạn quân lên đánh và bắt vua trở về.


- Mạt tướng tuân lệnh.


Rồi Hoàng Duy Nhạc kéo quân về Sơn Tây. Đi đến Thạch Thất, trước mặt là con đường nhỏ đầy cây cối như rừng. Tùy tướng của Hoàng Duy Nhạc nói:


- Đường nhỏ, cây cối rậm rạp, tướng quân đề phòng có mai phục.


Hoàng Duy Nhạc cười ha hả:


- Lê Chiêu Tông phải trốn trong xe thực phẩm để chạy, còn đâu khí thế mà mai với phục.


Nhạc cứ thúc quân đi, khi lọt hết vào khu hiểm địa thì nghe thanh là chiêng trống vang dội. Những trận tên như mưa bão từ hai bên cây rậm tuôn ra. Hàng vạn quân Mạc trúng tên gục chết, máu phun như nước. Sau những trận mưa tên là quân mai phục do Nguyễn Kính, Nguyễn Áng chỉ huy xông ra chém giết. Hoàng Duy Nhạc bị giết tại trận. Tàn quân Mạc còn lại tháo chạy về Đông Kinh.


Sau trận thắng này, thế lực quân cần vương bao trùm các khu vực phía Tây, phía Nam, phía Bắc kinh thành. Mạc Đăng Dung chỉ còn thế lực ở Đông Kinh và khu vực phía Đông. Trong một lần họp bàn cách đối phó, Thái sư Lường Quốc Công Lê Phụ nói:


- Để đối phó với Lê Chiêu Tông và quân Cần Vương, chúng ta phải có danh chính thì ngôn mới thuận, ta phải có vua, phải lập Lê Xuân là em Lê Chiêu Tông lên làm hoàng đế, phế bỏ Lê Chiêu Tông, có như vậy Lê Chiêu Tông mới không còn danh chính ngôn thuận mà huy động quân cần vương. Quân cần vương tự khắc tan rã.


Mạc Đăng Dung vui mừng nói:


- Hay lắm, Thái sư nói chính hợp ý ta.


Hôm sau Mạc Đăng Dung cho triệu Lê Xuân đến và nói:


- Lê Chiêu Tông tự ý bỏ kinh thành mà đi, nhà vua trở thành phản loạn. Để cho thiên hạ yên bình, nước một ngày không thể không có vua, thần khẩn xin điện hạ lên ngôi hoàng đế.


Rồi Mạc Đăng Dung ra lệnh Lê Xuân mặc áo long bào, đội vương miện, đi hài vàng, sai nội giám dắt tay Xuân lên ngài vàng ở điện Càn Nguyên. Các đại thần vội phủ phục tung hô:


- Chúc mừng hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.


Lê Xuân ngỡ ngàng lóng ngóng. Nội quan đứng cạnh nhắc:


- Hoàng thượng đáp lại đi.


Lê Xuân nói:


- Miễn Lễ, các khanh bình thân.


- Đa tạ hoàng thượng.


Mạc Đăng Dung nói:


- Hoàng thượng đăng cơ, đế hiệu là Lê Cung Hoàng đế, niên hiệu Thống Nguyên năm thứ nhất.


Các quan lại hành lễ:


- Chúc mừng hoàng thượng.


Mạc Đăng Dung nói tiếp:


- Một nước không thể có hai vua. Lê Chiêu Tông tự bỏ ngai vàng mà đi, phụ tông miếu xã tắc, phụ chúng ta là tôi trung, thành vua phản loạn. Nay phế truất Lê Chiêu Tông, dáng xuống thành Đà Giang Vương.


Mạc Đăng Doanh nói:


- Bẩm Nhân Quốc Công, nay thế lực của quân cần vương đang mạnh, xin phụ thân đem hoàng thượng về Hải Dương, gây dựng lực lượng mạnh để phản công chống lại.


Lê Phụ nói:


- Mạc Tướng quân nói phải lắm, mong Nhân Quốc Công chấp thuận.


Mạc Đăng Dung nghe lời, đem vua Lê Cung Hoàng về Hồng Thị, Hải Dương.


Vua Lê Chiêu Tông đem quân về thu phục lại Đông Kinh, dọc đường xa giá dừng lại ở xã Mang Sơn, Sơn Tây. Quan Lại Khoa cấp sự trung Nguyễn Khắc Tuy đem tùy tùng đến đón. Người nhà Tuy can:


- Trước hoàng thượng mới đến Sơn Tây rất khó khăn, có mời đại nhân đến hộ giá, đại nhân không đến, nay lại đến, e không tiện, có khi còn bị hại.


- Trước ta không đến là có lý do riêng. Nay hoàng thượng đang chiêu mộ quân cần vương để đánh Mạc Đăng Dung, lẽ đâu lại giết đại thần thì ai còn đến phò giúp nữa.


Rồi không nghe lời can, cứ đến Mang Sơn yết kiến Lê Chiêu Tông. Lê Chiêu Tông quát:


- Trước kia ta chạy trốn khỏi Đông Kinh, tình cảnh rất khó khăn, ta gọi ngươi sao không đến, muốn làm phản chăng? Võ sĩ đâu?


- Dạ, hoàng thượng.


-Lôi Tuy ra chém.


Nguyễn Khắc Tuy bị hai võ sĩ lôi đi, vừa đi vừa la hét:


- Hoàng thượng giết đại thần còn ai “cần vương” nữa?


Các đại thần đều thở dài lắc đầu nói:


- Hoàng thượng vẫn sai lầm như xưa, xưa nghe lời dèm pha giết trung thần Trần Chân mới đến cơ sự như ngày nay. Nay đang lúc khó khăn chống quyền thần Mạc Đăng Dung lại giết đại thần vô cớ. Lũ chúng ta chắc chết không có đất mà chôn.


Nghe tin Lê Chiêu Tông về Đông Kinh, Mạc Đăng Dung sai Mạc Đăng Doanh, Phạm Tử Nghi, Dương Chấp Nhất đem 4 vạn quân đi theo Lục Đầu Giang vào sông Thiên Đức, vào sông Nhị Hà, đổ bộ tấn công vào bến Đông Hà. Vua Lê Chiêu Tông sai các tướng Lại Thúc Mậu, Nguyễn Dư Hoàn, Nguyễn Định, Đàm Khắc Nhượng đem 3 vạn quân ra chặn quân Mạc. Hai bên dàn trận, quân hai bên trong chiến phục màu nâu, áo giáp sắt, mũ nhọn sắt, cờ màu vàng, chỉ khác quân Mạc trên cờ ghi chữ “Lê” màu đen, quân của Lê Chiêu Tông ghi chữ “Lê” màu đỏ, đại đao, gươm, giáo, họa kích tua tủa, cung tên đeo đầy lưng. Tiếng trống trận vang khắp thành phía Bắc và vang dội khắp kinh thành. Lại Thúc Mậu trông thấy Mạc Đăng Doanh liền quát:


- Bọn quyền thần phản loạn sao không xuống ngựa chịu trói.


Mạc Đăng Doanh thét lớn:


- Ai ra bắt thằng giặc này cho ta.


- Có ta.

 

(Còn nữa)


CVL

 

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}

Tin nóng

  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}