Hotline: 04 3511 2850 | Liên hệ

Sách:

 

Việt Nam diễn nghĩa (Tập V - Kỳ 29)

PGS TS Cao Văn Liên | Thứ Bảy, 22/08/2020 09:08 GMT +7

Trân trọng giới thiệu tiếp Tập V " NỘI CHIẾN TRỊNH – NGUYỄN VÀ NHÀ TÂY SƠN" trong bộ Tiểu thuyết Lịch sử "Việt Nam Diễn Nghĩa" của PGS TS Cao Văn Liên do NXB Hồng Đức- Hà Nội ấn hành năm 2020.

Tái hiện Nghĩa quân Tây Sơn (hình ảnh Festival Tây Sơn-Bình Định 2008). Nguồn: baobinhdinh.com.vn

 

Kỳ 29.

Xuân Ất Mùi năm 1775, Nguyễn Phúc Dương trốn về Gia Định. Lý Tài làm phản Tây Sơn cũng trốn vào đây, tôn Nguyễn Phúc Dương làm Tần Chính Vương, đưa về Thành Gia Định (Sài Gòn), Tôn Định Vương Nguyễn Phúc Thuần làm Thái thượng Vương. Đỗ Thành Nhơn không phục Lý Tài  đem quân bỏ về Đông Sơn.

Mùa xuân năm 1775, Nguyễn Nhạc ngồi trong tổng hành dinh ở thành Quy Nhơn, chợt có tùy tướng vào báo:

-Bẩm chúa công, Tán tương quân vụ Nguyễn Lữ đi đánh Gia Định đã chiến thắng trở về, xin vào gặp.

Nguyễn Nhạc mừng rỡ vội đứng dậy nói:

-Cho mời vào.

Nguyễn Lữ bước vào, dù là trong bộ quân phục võ quan nhưng dáng Nguyễn Lữ vẫn như xưa, khoan thai, chậm chạp và hiền lành, nhìn Tán tương quân vụ không ai có thể nghĩ đó là một võ sư, tác giả của môn võ “Hùng kê quyền”, một môn võ lấy nhu thắng cương nổi tiếng của Tây Sơn và của cả vùng Quy Nhơn, không ai có thể nghĩ đó là tướng chuyên lo lương thực, vũ khí cho quân đội Tây Sơn, một công việc vô cùng trọng đại và khó khăn.

Nguyễn Nhạc mừng rỡ ra đón:

-Xin chúc mừng đệ đã ca khúc khải hoàn.

-Đa tạ huynh.

Nguyễn Nhạc gọi:

-Người đâu.

-Dạ.

-Đem nước mời Tán tương quân vụ.

-Dạ.

-Còn nữa, làm một bữa cơm rượu thịnh soạn để chúng ta chúc mừng chiến thắng của Tán tướng quân vụ.

-Dạ, tuân lệnh chúa công.

Sau một lượt nước trà, Nguyễn Nhạc hỏi:

-Đệ đánh bại Nguyễn Phúc Thuần như thế nào? Có giết được Nguyễn Phúc Thuần và Nguyễn Phúc Dương không?

Nguyễn Lữ chậm rải đáp:

-Đệ đem 200 chiến thuyền và 3 vạn quân, từ biển rẽ vào sông Cần Giờ tiến tới thành Gia Định. Đệ cho nã đại bác đánh tan 100 chiến thuyền của Nguyễn Phúc Thuần. Vậy là tuyến phòng thủ Gia Định bị phá. Đệ áp sát chiến thuyền nã đại bác vào thành. Khi đổ bộ lên thì Nguyễn Phúc Thuần, Nguyễn phúc Dương đã chạy về Trấn Biên, không bắt được hai chúa Nguyễn. Đệ xin chịu quân luật.

Nói xong Nguyễn Lữ bước ra quỳ xuống.

Nguyễn Nhạc đỡ Nguyễn Lữ dậy và nói:

-Đệ chỉ quen lo quân lương chứ chưa quen chiến trận, đó là vì chú ba Huệ bận đi dẹp hai con của Nguyễn Phúc Khoát dấy binh ở Quảng Nam mà phải cho đệ cầm quân. Trận đầu mà thắng lợi như vậy là lập công rồi. Nguyễn Phúc Thuần và Nguyễn Phúc Dương cứ để cho chúng sống thêm vài ngày nữa, bắt lúc nào chả được. Đệ ngồi vào uống rượu đi. Nguyễn Lữ nói thêm:

-Đa tạ huynh đã tha tội. Đệ cũng đã để Phan Văn Lân ở lại giữ Gia Định.

Nguyễn Lữ ngồi vào bàn uống  rượu, vừa uống vừa nói:

-Huynh này.

-Gì vậy đệ?

Nguyễn Lữ cứ chậm rải nhỏ nhẹ như thuộc tính của mình xưa nay:

-Vào Gia Định lần này đệ cho rằng các hào trưởng và bách tính Gia Định lòng vẫn hướng về họ Nguyễn vì họ Nguyễn giúp họ khẩn hoang để sinh sống bao đời. Vả lại chúng ta cũng chưa đặt được sự cai trị lên Gia Định, chưa có một kế sách nào mang lại lợi ích cho bách tính, nhất là những người nghèo khổ. Để lấy được lòng dân còn khó hơn lấy Gia Định. Xin đại huynh sau này lưu ý.

Nguyễn Nhạc nói:

-Huynh sẽ lưu tâm.

Rồi tiệc rượu linh đình bày ra, đầy đủ các tướng lĩnh, các anh hùng hào kiệt Tây Sơn. Các tướng đua nhau chúc mừng Nguyễn Nhạc và Nguyễn Lữ:

-Xin chúc mừng chúa công, xin chúc mừng Tán tương quân vụ chiến thắng trở về.
-Đa tạ, đa tạ.

Cứ như vậy cuộc vui đến canh ba, Nguyễn Lữ mới về phòng ngủ, Trong giấc ngủ không mơ thấy binh đao, chiến trận mà lại mơ thấy một thế giới âm u, nơi rừng sâu núi thẳm huyện bí, nơi các bậc tu tiên của đạo Lão để thoát khỏi hồng trần đầy gió bụi kinh hoàng.

Nguyễn Lữ quả là con người không mơ sự nghiệp công hầu khanh tướng mà hoài bão của Nguyễn Lữ là thế giới tâm linh, đem tâm linh giúp cho bách tính lầm than khổ cực trong cuộc đời đầy bão táp do bọn cường quyền gây nên.

VI

Biển mùa xuân tháng 3 năm 1777, gió vẫn còn se lạnh thổi thốc tháo. Sóng biển miền Trung hình như dữ dội hơn các miền khác. Sóng xanh đen vỗ tới tấp vào 300 chiến thuyền quân Tây Sơn do Nguyễn Hụệ chỉ huy vào đánh chúa Nguyễn ở Gia Định. Thuyền chiến đè sóng đi như ngựa biển vì mỗi thuyền hai bên có tới 20 tay chèo. Cờ đỏ rợp trời biển. Thần công nòng đen tràn đầy sức mạnh dương cao nòng.
Trên lâu thuyền chỉ huy cao nhất, Nguyễn Hụê suy nghĩ về trận đánh sắp tới. Sau trận đánh của Nguyễn Lữ vào Gia Định năm 1775, chúa Nguyễn Phúc Thuần chạy ra Trấn Biên (Biên Hòa). Sau khi Nguyễn Lữ về Quy Nhơn, chúa Nguyễn tập hợp lực lượng, chiếm lại thành Gia Định, tập Trung các tướng Đỗ Thành Nhơn, Mạc Thiên Tứ, tổng trấn Hà Tiên. Ngoài Thái Thịnh Vương Nguyễn Phúc Thuần còn có chúa Nguyễn Phúc Dương vốn bị Tây Sơn bắt, nhưng tháng 10 năm 1775 trốn thoát về Gia Định. Điều đáng cho Nguyễn Huệ lưu tâm là lần này Tiết chế của quân Nguyễn là Lý Tài, tướng chỉ huy đội quân người Hoa, đã từng theo Tây Sơn và chiến đấu ngay những ngày đầu khởi nghĩa. Sau trận Phú Yên năm 1773, Lý Tài được Nguyễn Nhạc cử làm trấn thủ Bình Thuận, khỏng rõ vì cớ gì, Lý Tài phản Tây Sơn và chạy về Gia Định theo chúa Nguyễn. Về đây, Lý Tài tranh giành thế lực với tướng Đông Sơn Đỗ Thành Nhơn. Lý Tài chiếm ưu thế, buộc Nguyễn Phúc Thuần làm Thái Thượng Vương, đưa Nguyễn Phúc Dương là Đông cung thế tử lên ngôi chúa. Đỗ Thành Nhơn hận Lý Tài, lui quân về giữ Đông Sơn. Lần này chính Lý Tài là tiết chế chỉ huy quân Nguyễn ở thành Gia Định chống lại quân Tây Sơn mà Lý Tài đã 6 năm chiến đấu dưới cờ.

Những chiến thuyền tiên phong đã nhìn thấy khoảng 100 chiến thuyền Quân Nguyễn do Mạc Thiên Tứ chỉ huy dàn trận ngay ở cửa sông Cần Giờ, một đường thủy duy nhất từ biển đi vào thành Gia Định. Nguyễn Huệ cho đây là phòng tuyến số 1 để bảo về thành Gia Định từ xa, cách Gia Định khoảng 100 dặm. Nguyễn Huệ ngĩ rằng để tiêu diệt phòng tuyến này cần phải bao vây, thần tốc dáng đòn mãnh liệt, sấm sét. Nguyễn Huệ ra lệnh:

-Hình thành thế bao vây, các chiến thuyền bên tả, bên hữu bao vây thuyền địch, còn các chiến thuyền trung quân xông lên.

Các chiến thuyền Tây Sơn xông lên, trống trận vang rền, tiếng reo hò át tiếng sóng. Các chiến thuyền quân Nguyễn nhả đạn nhưng tầm bắn còn xa, đạn rơi xuống biển. Có lẽ do quá hoảng loạn mà quân Nguyễn bắn từ xa không hiệu quả. Lợi dụng lúc quân Nguyễn còn nạp đạn, Nguyễn Hụê thúc chiến thuyền xông lên khi vừa tầm bắn thì ra lệnh:

-Bắn.

Pháo trên tất cả các chiến thuyền Tây Sơn nổ ầm ầm, đạn bay vào các chiến thuyền quân Nguyễn. Sau những quầng lửa cháy lên là xác thủy binh Nguyễn tung lên trời, chiến thuyền bốc cháy và chìm dần. Hết đợt pháo này lại đến đợt pháo khác từ chiến thuyền Tây Sơn nã vào chiến thuyền quân Nguyễn cả trước mặt, sau lưng, ngoài biển và gần bờ. Quân Nguyễn hoàn toàn bất lực, không đánh trả được. Các chiến thuyền Tây Sơn sau đó áp sát vào dùng hỏa hổ phun xuống và ném tạc đạn xối xả. Toàn bộ 100 chiến thuyền và một vạn quân Nguyễn trở thành gio than chìm dần, lửa khói vẫn ngùn ngụt ngút trời ở cửa biển Cần Giờ mù mịt. Mạc Thiên Tứ nhanh chân lên một thuyền con chạy về bản doanh ở Hà Tiên.

(Còn nữa)

CVL

Bình luận ({{total}})

{{item.Body}}

{{item.Title}} - {{item.CreatedDate}} | Trả lời

{{sitem.Title}} - {{sitem.CreatedDate}}

Viết bình luận

Bạn đọc vui lòng gõ chữ có dấu, góp ý có tính văn hóa, xây dựng và chịu trách nhiệm về ý kiến của mình. Nội dung góp ý của bạn đọc được đăng tải là do Ban Biên tập tôn trọng dư luận xã hội, nhưng đó không phải là quan điểm của Tạp chí điện tử Văn hiến Việt Nam.

Nội dung

Họ tên

Email

Điện thoại

 

{{item.Title}}
  • Bình luận mới
  • Bài đọc nhiều
{{item.Title}}